Với việc Iran phong tỏa và thu phí trái phép, eo biển Hormuz đang đẩy Mỹ vào một cuộc thử thách quân sự và kinh tế khắc nghiệt chưa từng có.
- Tuyên án tù chung thân đối với đối tượng trốn nã hơn 5 năm trong vụ án ma túy tại Nghệ An
- Phòng khám Helia: Khởi tố 4 người lừa đảo bệnh nhân tại số 11 Hàng Chuối
- Tư lệnh hải quân Iran thiệt mạng trong đợt không kích mới nhất
Áp lực từ trạm thu phí trên biển của eo biển Hormuz
Ngày 27-3, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã đưa ra những nhận xét chi tiết và đáng chú ý về “câu hỏi Hormuz” khi rời cuộc họp các bộ trưởng G7 ở Paris (Pháp), trong đó ông lên án việc Iran tiếp tục bóp nghẹt eo biển này. Ông nhấn mạnh rằng cộng đồng quốc tế cần một lộ trình chung để ngăn chặn hành động này, đồng thời khẳng định Mỹ sẽ tham gia tích cực vào các kế hoạch đối phó. Các báo cáo cho thấy Iran yêu cầu tàu thuyền phải xin phép lực lượng IRGC và nộp những khoản tiền khổng lồ để được tiếp tục hành trình.
Sự phong tỏa hiện nay đã làm tê liệt phần lớn chuỗi cung ứng năng lượng, trong khi trước đó tuyến đường này chiếm tới 20% lượng dầu mỏ và khí đốt toàn cầu. Iran đang tận dụng triệt để ưu thế về địa lý tại vịnh Ba Tư để triển khai các loại vũ khí giá rẻ nhưng có sức công phá lớn nhằm vào tàu bè dân sự. Điều này khiến Hormuz trở thành một “nút thắt cổ chai” vô cùng nguy hiểm, đe dọa trực tiếp đến sự ổn định của thị trường năng lượng và hàng hóa thế giới.
Theo các chuyên gia quân sự, việc mở lại tuyến đường này đòi hỏi một chiến dịch gồm hai giai đoạn cực kỳ tốn kém nhằm loại bỏ khả năng nhắm mục tiêu của Iran. Giai đoạn đầu tiên là buộc Tehran ngừng tấn công hoặc phá hủy hoàn toàn hạ tầng quân sự dọc bờ biển, bao gồm các trạm radar và kho vũ khí. Mặc dù Mỹ sở hữu sức mạnh không quân vượt trội, việc đối phó với số lượng máy bay không người lái cực lớn của Iran vẫn là một bài toán hóc búa chưa có lời giải dễ dàng.
Tại sao phương Tây vẫn chưa thể hành động mạnh mẽ
Việc thiết lập một hành lang an toàn lâu dài yêu cầu sự hiện diện liên tục của các máy bay tuần tra hàng hải và tàu chiến hộ tống trong một phạm vi rộng lớn. Tuy nhiên, Mỹ hiện đang e ngại việc tập trung quá nhiều tàu hải quân vào vùng biển hẹp này vì chúng sẽ trở thành mục tiêu lý tưởng cho các cuộc tấn công phi đối xứng. Hơn nữa, sự phức tạp của việc rà phá thủy lôi và rủi ro từ tên lửa hành trình khiến chi phí bảo vệ trở nên đắt đỏ hơn bao giờ hết.
Bà Jennifer Parker chỉ ra rằng việc đảm bảo an ninh tuyệt đối có thể buộc phương Tây phải triển khai bộ binh lên vùng duyên hải Iran, một hành động đầy rủi ro. Sự cân nhắc giữa chi phí về nhân mạng, chính trị và lợi ích kinh tế đang khiến Mỹ và các đồng minh phải thận trọng trong từng bước đi. Một tàu chiến hiện đại với hàng trăm thủy thủ có thể bị phá hủy bởi những phương tiện không người lái giá rẻ, tạo ra tổn thất không thể bù đắp về mặt chiến lược.
Tầm ảnh hưởng của eo biển Hormuz còn mở rộng sang các lĩnh vực khác như nông nghiệp và công nghệ, khi đây là lối đi của urê (làm phân bón) và heli (làm chất bán dẫn). Tên gọi Hormuz gợi nhắc đến vị thần của trí tuệ và ánh sáng, nhưng hiện tại nơi đây lại đang bao trùm bởi bóng tối của xung đột và bất ổn. Cộng đồng quốc tế đang phải đối mặt với một bài kiểm tra thực sự về khả năng thích nghi khi một huyết mạch giao thông then chốt bị đứt gãy.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
