Tại một trang trại chăn nuôi ở Thanh Hóa, 5 công nhân đã tử vong trong lúc xử lý chất thải, phơi bày những lỗ hổng nghiêm trọng trong công tác bảo đảm an toàn lao động.
- Bắt đối tượng truy nã về tội cướp giật tài sản tại Hải Phòng
- Vụ điểm thi Tuyên Quang: Thủ tướng đánh giá đặc biệt nghiêm trọng
- Gác chắn đã hạ, đèn báo đã bật, tài xế Nghệ An vẫn cố vượt qua
Vụ việc xảy ra tại khu xử lý chất thải của trang trại, nơi cơ quan chức năng đã có mặt kiểm tra hiện trường ngay sau khi tai nạn được ghi nhận. Nguyên nhân ban đầu được xác định là một chuỗi sai sót nối tiếp, từ khâu tổ chức công việc, kiểm soát rủi ro cho tới công tác ứng cứu.
Chỉ trong ít phút, 5 người đã thiệt mạng tại cùng một khu vực. Đây không phải là rủi ro bất ngờ mà là hệ quả của những nguy cơ đã được nhận diện nhưng không được ngăn chặn kịp thời.
Ở những môi trường làm việc nguy hiểm như hầm kín, bể chứa, khu xử lý nước thải hay trang trại chăn nuôi, an toàn lẽ ra phải được đặt trước năng suất. Nhưng trên thực tế, không ít người sử dụng lao động vẫn xem đầu tư cho an toàn lao động là khoản chi phí có thể cắt giảm.
Việc thiếu đánh giá nguy cơ, thiếu thiết bị bảo hộ, thiếu máy đo khí độc và thiếu quy trình làm việc trong không gian hạn chế đã khiến chỉ một mắt xích bị bỏ qua cũng có thể dẫn đến thảm kịch. Đó chính là khoảng cách giữa quy định trên giấy và thực tế vận hành tại nhiều cơ sở sản xuất.
Đáng chú ý, kịch bản tại Thanh Hóa không mới. Nhiều vụ tai nạn tương tự từng xảy ra theo cùng một mô-típ: một người gặp nạn, đồng nghiệp lập tức lao vào cứu theo phản xạ, rồi lần lượt trở thành nạn nhân tiếp theo.
Tinh thần cứu người là điều đáng ghi nhận, nhưng lòng dũng cảm không thể thay thế kiến thức và kỹ năng an toàn. Trong môi trường có khí độc hoặc thiếu ô xy, chỉ vài nhịp thở cũng đủ khiến một người bất tỉnh, và điều này cho thấy nhận thức về nguy cơ nghề nghiệp của không ít người lao động vẫn còn hạn chế.
Trách nhiệm ở đây không thể dừng lại ở những buổi ký cam kết hay khẩu hiệu treo trước cổng doanh nghiệp. An toàn lao động phải trở thành quy trình được thực hiện mỗi ngày, là thói quen bắt buộc của cả người sử dụng lao động lẫn người lao động.
Người sử dụng lao động phải đánh giá đầy đủ các nguy cơ, huấn luyện định kỳ, trang bị phương tiện bảo hộ đạt chuẩn và tuyệt đối không bố trí người làm việc khi điều kiện an toàn chưa được bảo đảm. Cơ quan quản lý cần tăng cường thanh tra và xử lý nghiêm các vi phạm liên quan.
Về phía người lao động, tuân thủ quy trình an toàn không phải để làm khó bản thân mà để bảo đảm trở về nhà an toàn sau mỗi ca làm việc. Khi phát hiện điều kiện làm việc không bảo đảm, cần mạnh dạn từ chối hoặc báo ngay cho người quản lý, và tuyệt đối không ứng cứu theo bản năng khi chưa có phương tiện và phương án phù hợp.
Thành Luân (tổng hợp)
