CHITWAN, Nepal — Giới chức huyện Chitwan đã tổ chức chôn cất tập thể hàng trăm thi thể nạn nhân lũ quét chưa thể nhận dạng tại khu rừng thiêng Devghat, trong khi các cơ sở lưu giữ thi thể không còn đủ chỗ.
- Người đàn ông 62 tuổi hầu tòa trong vụ án giết người
- Trump tính đưa Hormuz vào chủ quyền Mỹ
- Động đất 7,7 độ tại Indonesia: Hai người chết, cảnh báo sóng thần được dỡ bỏ
Tính đến tối 30/8 (giờ Hà Nội), thảm họa tại khu vực biên giới Nepal – Trung Quốc khiến 797 người thiệt mạng và 3.048 người mất tích, trong đó Nepal ghi nhận 781 người chết và 2.502 người mất tích, Trung Quốc (Tây Tạng) ghi nhận 16 người chết và 546 người mất tích.
Tại Chitwan, địa phương cách vùng thảm họa gần 200 km, chính quyền phải đào nhiều hố tại Devghat để xử lý số thi thể được đưa về. Đây vốn là nơi hành hương linh thiêng của người Hindu và cũng là địa điểm người dân thường đến đi bộ vào mỗi sáng.
“Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác và buộc phải thực hiện bước này. Mối lo ngại của chúng tôi là nguy cơ đối với sức khỏe cộng đồng do quá trình phân hủy nhanh chóng của các thi thể”, ông Ganesh Aryal, quan chức đứng đầu thành phố Bharatpur thuộc huyện Chitwan, cho biết.
Thảm họa xảy ra từ sáng 26/8, sau khi một mảng sông băng trên dãy Himalaya sụp đổ, tạo dòng lũ bùn lớn tràn qua các thung lũng dọc biên giới Nepal – Trung Quốc. Thung lũng Rasuwa là một trong những khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất.
Dòng bùn đất cuốn theo hàng trăm thi thể xuống hạ lưu, đưa nhiều nạn nhân đi xa hàng trăm km tới huyện Chitwan. Số người chết tăng từ khoảng 165 người ngày 27/8 lên gần 600 người ngày 29/8, trước khi vượt 780 người vào tối 30/8.
Riêng tại Chitwan, nhà chức trách đã tìm thấy 233 thi thể nhưng mới xác định được danh tính 4 người. Điều này khiến địa phương trở thành nơi tập trung nhiều thi thể trôi dạt nhất bên ngoài vùng tâm chấn thảm họa.
Chôn cất để bảo vệ sức khỏe và giữ lại manh mối
Trước tình trạng thi thể phân hủy nhanh, Nepal đã đồng ý nhận hỗ trợ chuyên môn từ Ấn Độ, Trung Quốc, Australia và Hàn Quốc. Các nhóm chuyên gia được kỳ vọng hỗ trợ xét nghiệm ADN và giám định pháp y, những lĩnh vực mà năng lực trong nước chưa đáp ứng đủ.
Việc chôn cất vì thế không chỉ nhằm giảm nguy cơ đối với sức khỏe cộng đồng. Giới chức Chitwan cho biết từng vị trí đều được ghi chép, đánh dấu cả trên và dưới mặt đất, đồng thời lưu tọa độ chính xác để có thể tìm lại hài cốt khi danh tính nạn nhân được xác minh.

Gia đình có thể cung cấp yêu cầu, hồ sơ chính thức hoặc thực hiện xét nghiệm gene để phục vụ quá trình nhận dạng sau này. Cách làm này giúp những thi thể chưa rõ danh tính vẫn còn một manh mối để đối chiếu, dù việc nhận dạng đang phải chạy đua với thời gian.
” Các thi thể đang phân hủy nhanh chóng. Trong số những thi thể chúng tôi đã tìm thấy cho đến nay, hơn một nửa không còn nhận dạng được nữa. Nhiều thi thể không còn nhìn rõ mặt”, thanh tra Anil Thapa, người giám sát một điểm tiếp nhận thi thể tại Chitwan, cho biết.
Áp lực càng lớn khi số người thiệt mạng tiếp tục tăng theo quá trình tìm kiếm. “Số người chết hiện rất cao và đáng tiếc là nhiều khả năng sẽ còn tăng tiếp”, ông David Fisher, Trưởng đại diện Hiệp hội Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế (IFRC) tại Nepal, nhận định.
Ấn Độ đã cử đội chuyên gia pháp y sang phối hợp phân tích mẫu ADN, trong khi Nepal liên hệ với một đội công tác từ Trung Quốc. Với những gia đình còn chờ tin người thân, mỗi mẫu xét nghiệm và mỗi dấu hiệu được lưu lại đều có thể trở thành đầu mối cho một danh tính chưa được gọi tên.
Dưới những lớp đất mới ở Devghat, hàng trăm danh tính vẫn còn bỏ ngỏ, chờ kết quả nhận dạng có thể trả lại tên cho những người đã mất.
Lê Toan (tổng hợp)
