Để phong tỏa Hormuz, Iran sử dụng hạm đội tàu ngầm mini khó phát hiện cùng kho thủy lôi đồ sộ, tạo ra mối đe dọa thường trực đối với vận tải biển quốc tế.
- Giá vàng miếng: Đà giảm sâu kỷ lục sau chu kỳ tăng nóng
- Hà Nội: Kịp thời ngăn chặn vụ lừa đảo hỗ trợ du học chiếm đoạt hơn 2 tỷ đồng
- Sai phạm đăng kiểm tàu cá: Ba cán bộ bị bắt vì nhận tiền làm sai hồ sơ
Phân tích hiệu quả của tàu ngầm mini trong môi trường vịnh Ba Tư
Theo giới quan sát quân sự, trong khi các máy bay cường kích A-10 và trực thăng Apache của Mỹ nỗ lực săn lùng các xuồng cao tốc trên mặt biển, mối đe dọa thực sự lại nằm ở dưới đáy nước. Các chuyên gia phân tích cho rằng hạm đội tàu ngầm mini lớp Ghadir của Iran là một ẩn số lớn đối với lực lượng tuần tra quốc tế. Với kích thước chỉ bằng 1/10 tàu ngầm tấn công thông thường, những phương tiện này có khả năng hoạt động linh hoạt ở độ sâu 30m, nơi nước đục và chịu ảnh hưởng lớn bởi tiếng ồn từ các hoạt động hàng hải. Điều này khiến hệ thống cảm biến hiện đại nhất của Mỹ cũng gặp khó khăn trong việc định vị và tiêu diệt.
Bên cạnh khả năng tàng hình, tàu ngầm Ghadir còn được trang bị ngư lôi Hoot với tốc độ lên đến 354km/h nhờ công nghệ giảm lực cản dưới nước. Một số nhà nghiên cứu nhận định rằng, mục tiêu của Iran không nhất thiết là đánh chìm các tàu chiến hạng nặng của đối phương, mà là gây tê liệt hoạt động thương mại thông qua việc rải thủy lôi bí mật vào ban đêm. Với địa hình eo biển hẹp, việc đưa các phương tiện nhỏ gọn vào vị trí chiến lược giúp Tehran tận dụng tối đa lợi thế địa lý để thiết lập một hàng rào phong tỏa hiệu quả mà không cần lộ diện trên mặt nước.
Chiến lược phong tỏa Hormuz qua hệ thống hỏa lực đa tầng
Bên cạnh lực lượng dưới nước, các nhà phân tích cũng lưu ý đến hệ thống tên lửa chống hạm cơ động được ẩn giấu trong các đường hầm núi dọc bờ biển. Các dòng tên lửa như Kowsar, Nasr-1 hay Qader với tầm bắn từ 19km đến gần 300km tạo thành một lưới hỏa lực dày đặc bao phủ toàn bộ eo biển và một phần vịnh Oman. Việc đặt các bệ phóng trên xe tải và thường xuyên di chuyển khiến chúng trở thành mục tiêu cực kỳ khó tiêu diệt từ trên không. Ngoài ra, chiến thuật “bầy đàn” với hàng trăm xuồng vũ trang nhanh nhẹn xuất phát từ các cảng dân sự cũng là một phần trong kế hoạch làm quá tải hệ thống phòng thủ của đối phương.
Tuy nhiên, vũ khí nguy hiểm nhất trong kho lưu trữ của Iran được cho là hệ thống thủy lôi đa dạng, từ loại kích nổ do va chạm đến các loại cảm biến âm thanh và áp suất tiên tiến. Theo Sidharth Kaushal từ Viện Nghiên cứu Dịch vụ Hoàng gia Anh, thủy lôi hiện đại của Iran có khả năng phân biệt các loại tàu khác nhau, cho phép chúng bỏ qua tàu quét mìn nhỏ để tập trung vào các tàu chở dầu khổng lồ. Câu hỏi đặt ra là liệu các biện pháp ngăn chặn hiện nay có đủ sức đối phó với một cuộc chiến tiêu hao dưới lòng biển, nơi mà việc rà quét thủy lôi có thể mất nhiều tuần và gây thiệt hại kinh tế không thể lường trước.
Theo: Báo Dân trí
