Ấn Độ mua vũ khí Israel khi Không quân quyết định chi tiền lớn cho SPICE-1000, dù đang phát triển bom nội địa và có lựa chọn rẻ hơn.
- Tích âm quan trọng hơn tích tiền vì sao
- Cháy nhà Đồng Tháp khiến hai bé gái tử vong thương tâm
- Toàn bộ tiền lương làm thêm giờ được miễn thuế
Lý do chọn SPICE-1000
Hội đồng Mua sắm Quốc phòng Ấn Độ (DAC) đã phê duyệt thương vụ mua 1.000 bộ dẫn đường tầm xa SPICE-1000 do Israel sản xuất cho Không quân Ấn Độ (IAF). Theo giới chức New Delhi, quyết định này nhằm tăng cường năng lực tấn công chính xác tầm xa trong bối cảnh môi trường an ninh khu vực ngày càng phức tạp.
SPICE-1000 là hệ thống cánh lượn kiêm dẫn đường, có khả năng biến bom thông thường nặng khoảng 450kg thành vũ khí tấn công chính xác cao. Hệ thống sử dụng kết hợp dẫn đường quán tính (INS), vệ tinh và đầu dò quang điện – hồng ngoại ở giai đoạn cuối, cho phép hoạt động hiệu quả ngay cả khi bị gây nhiễu GPS.
Với sai số xác suất vòng tròn dưới 3 mét và tầm bay tối đa khoảng 125km tùy độ cao thả, SPICE-1000 giúp máy bay mang phóng tấn công ngoài vùng phòng không đối phương. Ngoài ra, hệ thống còn cho phép lập trình nhiều cấu hình nhiệm vụ khác nhau và điều khiển qua liên kết dữ liệu hai chiều, tăng tính linh hoạt trong tác chiến.
Không quân Ấn Độ từng sử dụng các biến thể SPICE-2000 và SPICE-250 trong một số chiến dịch trước đây, tạo nền tảng kinh nghiệm để tiếp tục lựa chọn dòng vũ khí này.
Ấn Độ mua vũ khí Israel dù có bom nội địa Gaurav

Song song với việc nhập khẩu, Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ (DRDO) đang phát triển bom lượn tầm xa Gaurav nhằm tăng tính tự chủ quốc phòng. Gaurav được thiết kế cho bom nặng 1.000kg, sử dụng dẫn đường quán tính kết hợp vệ tinh, với tầm bay được công bố từ 30 đến 150km.
Tuy nhiên, Gaurav hiện vẫn tồn tại nhiều hạn chế so với SPICE-1000. Các thông tin công khai cho thấy vũ khí này chưa được trang bị đầu dò quang điện tử hoàn chỉnh và phụ thuộc vào chiếu xạ laser bán chủ động để đạt độ chính xác cao. Điều này đòi hỏi sự hỗ trợ liên tục từ UAV hoặc nền tảng trinh sát, làm giảm tính linh hoạt trong môi trường tác chiến phức tạp.
Việc phụ thuộc vào chiếu xạ laser cũng khiến Gaurav dễ bị ảnh hưởng bởi điều kiện thời tiết và nguy cơ bị đối phương phát hiện. Do đó, trong ngắn hạn, bom nội địa này chưa thể thay thế hoàn toàn các hệ thống dẫn đường tiên tiến nhập khẩu.
Bài toán chi phí và lựa chọn chiến lược
Mỗi bộ SPICE-1000 có giá ước tính khoảng 480.000 USD, khiến nó trở thành vũ khí đắt đỏ và không phù hợp để sử dụng đại trà. Ngay cả Israel cũng chỉ triển khai SPICE-1000 cho các mục tiêu có giá trị cao, thay vì dùng rộng rãi như Nga áp dụng mô-đun UMPK giá rẻ trong xung đột Ukraine.
Giới phân tích cho rằng quyết định của New Delhi phản ánh sự ưu tiên năng lực tác chiến tức thời hơn là tiết kiệm chi phí. Trong bối cảnh các mối đe dọa tiềm tàng ngày càng đa dạng, Không quân Ấn Độ cần những vũ khí có độ chính xác cao, khả năng chống nhiễu tốt và linh hoạt về phương thức tấn công.
Chiến lược được đánh giá hợp lý là kết hợp cả hai hướng: mua SPICE-1000 với số lượng hạn chế cho các nhiệm vụ then chốt, đồng thời tiếp tục hoàn thiện Gaurav để sản xuất quy mô lớn trong tương lai. DRDO được kỳ vọng sẽ nâng cấp Gaurav với đầu dò quang điện tử và khả năng lập kế hoạch nhiệm vụ tiên tiến, qua đó thu hẹp khoảng cách công nghệ với vũ khí dẫn đường của Israel.
Theo: Dân Trí
