Người mẹ Lạng Sơn tìm thấy con trai sau 31 năm

Người mẹ tìm thấy con trai sau 31 năm mất tích tại Lạng Sơn, người con trai lưu lạc sang Trung Quốc đã tìm lại gia đình nhờ mạng xã hội, khép lại nỗi đau kéo dài hơn ba thập kỷ

Người con trai lưu lạc sang Trung Quốc

Sau hơn ba thập kỷ sống trong day dứt, bà Âu Thị Minh (64 tuổi, thị trấn Na Sầm, Lạng Sơn) đã tìm thấy con trai đầu lòng thất lạc từ năm 1994. Cuộc đoàn tụ diễn ra vào cuối tháng 11/2025, khép lại hành trình tìm con đầy nước mắt của một người mẹ.

Cuối tháng 11/2025, bà Minh nhận được cuộc gọi từ con trai thứ hai, anh Chu Đức Hùng, báo tin có một người đàn ông ở Trung Quốc đang tìm gia đình ruột thịt. Những thông tin người này cung cấp, từ tên cha mẹ đến thời điểm mất tích, trùng khớp hoàn toàn với anh trai cả trong gia đình.

Trong cuộc gọi video ngay sau đó, nhìn khuôn mặt người đàn ông xa lạ nhưng có đôi mắt, khóe miệng quen thuộc, bà Minh tin chắc đó chính là con trai mình.

Ký ức năm 1994

Ký ức đau buồn đưa bà Minh trở lại ngày 2/9/1994 tại sân vận động Đông Kinh (thị xã Lạng Sơn cũ). Hôm đó, bà dắt con trai đầu lòng tên Hoàng, 7 tuổi, đi bán chè dạo khi có trận bóng đá nữ Việt Nam – Trung Quốc.

Giữa trưa nắng, bà dặn con đứng đợi trong bóng râm rồi rời đi ít phút. Khi quay lại, cậu bé đã biến mất. Ban đầu, bà nghĩ con đã về nhà ngoại gần đó như mọi lần. Tuy nhiên, đến tối, khi Hoàng không trở về, gia đình mới tá hỏa tổ chức tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả.

Vợ chồng bà Minh in ảnh con, mang thông tin đi khắp các cửa khẩu ở Lạng Sơn, nhờ lực lượng biên phòng hỗ trợ. Nhiều tháng trôi qua, mọi nỗ lực đều rơi vào bế tắc.

Tìm thấy con trai sau 31 năm chờ đợi

Suốt 31 năm, nỗi đau mất con trở thành vết thương không lành trong lòng người mẹ. Mỗi dịp Quốc khánh 2/9, ký ức ngày con mất tích lại khiến bà Minh không thể nguôi ngoai.

Năm 2012, bà từng gửi đơn nhờ các chương trình tìm người thân thất lạc hỗ trợ nhưng không nhận được phản hồi. Dẫu vậy, gia đình vẫn tin rằng con trai còn sống và một ngày nào đó sẽ tìm được đường về.

Tháng 10/2025, sau nhiều năm tuyệt vọng, bà Minh nói với con trai thứ hai về việc lập bàn thờ cho anh cả vào dịp Tết. Chỉ một tuần sau, phép màu xảy ra khi gia đình nhận được thông tin từ phía Trung Quốc.

Hành trình lưu lạc và cuộc đoàn tụ sau ba thập kỷ

Ở Trung Quốc, Hoàng được một gia đình nhận nuôi tại Quảng Đông và đặt tên mới là Trần Phúc Hưng. Anh được cho đi học hết phổ thông rồi đi làm công nhân. Dù sống xa quê hương, Hoàng luôn nhớ mình là người Việt Nam, tên Hoàng, bố tên Khanh.

Từ năm 21 tuổi, anh bắt đầu hành trình tìm về Việt Nam. Nhiều lần vượt biên, xuống Hà Nội rồi lại bất lực quay về vì không có manh mối. Tháng 11/2025, nhờ một kênh tìm người thân trên mạng xã hội, Hoàng đăng thông tin cầu giúp đỡ. Tình cờ, em trai anh nhận ra và liên hệ với gia đình.

Trong cuộc gọi xác nhận, người cha hỏi về vết sẹo ở móng tay út bên phải – chi tiết chỉ gia đình mới biết. Khi Hoàng giơ tay lên, cả gia đình tin chắc đó là con ruột.

Cuối tháng 11/2025, Hoàng trở về Việt Nam. Trong vòng tay mẹ, anh nghẹn ngào nói bằng tiếng Việt chưa tròn vành. Sau 31 năm lưu lạc, gia đình bà Minh cuối cùng cũng được đoàn tụ, khép lại nỗi đau lớn nhất của cuộc đời.

Theo: VnExpress