Nguyễn Thị Nhung (sinh năm 2001, quê Hải Phòng) bỏ việc văn phòng ở Hà Nội, dùng tiền tích lũy đi một mình xuyên Việt 45 ngày qua 9 tỉnh thành, chủ yếu bằng xe khách, tổng chi phí khoảng 40 triệu đồng.
- Vườn 85 cây chà là ngoại ở Khánh Hòa, giá từ nửa triệu đồng mỗi kg
- Tuyên Quang: Công an xác minh nghi vấn bất thường điểm thi toán
- Vé xem Ronaldo đá vòng 1/16 World Cup 2026 bị đẩy giá gấp nhiều lần quy định
Hành trình bắt đầu ngày 6/4 từ Hải Phòng, qua Sơn La, vòng lại Hà Nội rồi xuôi vào miền Trung và miền Nam, kết thúc ở Cà Mau trước khi Nhung bay từ TP.HCM về nhà. Suốt chặng đường đó, cô di chuyển bằng xe khách giường nằm dù trước đây vốn say xe nặng, chỉ đặt vé qua ứng dụng trực tuyến để giảm chi phí.
Ý định xuyên Việt có từ năm 2022, khi Nhung tự lái xe máy khám phá Tuyên Quang và Cao Bằng trong 7 ngày. Dọc đường, cô gặp những người ngoài 60 tuổi vẫn rong ruổi trên các cung đường dài. “Mình ngưỡng mộ lắm và từ đó luôn nghĩ sau này nhất định phải có một chuyến xuyên Việt của riêng mình”, Nhung kể.
Sau tết Nguyên đán, cô bắt đầu dành dụm tiền. Đến dịp tết Thanh minh, Nhung chia sẻ kế hoạch với gia đình và nhận được sự đồng thuận. “Mọi người đều động viên mình cứ đi để trải nghiệm và cảm nhận nhiều hơn. Gia đình còn sẵn sàng hỗ trợ thêm chi phí nên mình càng có động lực lên đường”, Nhung kể.
Tại mỗi điểm dừng, cô di chuyển bằng xe ôm công nghệ, thuê xe máy hoặc đi xích lô ở Huế; đặt phòng qua ứng dụng, đọc kỹ đánh giá của khách trước. Một số chặng ở Tây Nguyên và TP.HCM, Nhung ở nhà người thân nên tiết kiệm được đáng kể tiền ăn ở.
Sự cố duy nhất là lần cô bị sốt cao trên xe khách từ An Giang đi Cà Mau, phải nghỉ lại khách sạn ở Cà Mau hai ngày mới hồi sức. “Đi du lịch một mình, khó khăn lớn nhất là lúc ốm đau nên mọi người cần chuẩn bị phương án dự phòng”, Nhung chia sẻ. Để giữ an toàn, cô báo lịch trình cho người thân thường xuyên, về nơi lưu trú trước 20h và tránh các khu vực vắng vẻ.
Trong chín tỉnh thành, Tây Nguyên là nơi để lại nhiều ấn tượng nhất. Nhung ghé Đắk Lắk thăm người cậu, rồi theo ông đi rẫy, tắm suối, thăm làng sinh thái Pá Mé. “Tới Tây Nguyên, mình mới biết nơi đây không chỉ có đất đỏ bazan, cà phê hay ca cao mà còn trồng được nhãn, vải xanh tốt. Mỗi buôn làng đều có nét văn hóa riêng, rất độc đáo và hấp dẫn”, Nhung kể.
Cô cũng dành thời gian ở mỗi địa phương để thăm bảo tàng và di tích. Nơi khiến cô dừng lâu nhất là Di tích Nhà đày Buôn Ma Thuột — từng giam giữ nhiều chiến sĩ yêu nước trong những năm 1930–1931, được công nhận Di tích lịch sử cấp quốc gia năm 1980. “Tới những địa điểm như Nhà đày Buôn Ma Thuột, mình càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha ông”, Nhung chia sẻ.
Những cuộc gặp gỡ dọc đường cũng ở lại lâu hơn cả ảnh. Ở Cà Mau, người lái xe ôm bản địa đưa cô đi nhiều nơi, có điểm nhất quyết không lấy tiền. Ở An Giang, gần Miếu Bà, một người phụ nữ lớn tuổi kể ước nguyện ra Hà Nội thăm Lăng Bác nhưng không còn sức để đi. Điều Nhung tiếc nhất là hôm ấy không có bức ảnh chụp ở Lăng Bác để cho bà xem.
Sau 45 ngày, Nhung nói điều mình mang về không phải danh sách những tỉnh thành đã đặt chân. “Mình đã được tận mắt ngắm nhìn những khung cảnh thiên nhiên đẹp của đất nước và cảm nhận sự hiền hòa, chất phác của người dân địa phương. Chuyến đi khiến mình càng thêm tự hào về đất nước – nơi mình sinh ra”, Nhung chia sẻ.
Vũ Hiếu (tổng hợp)
