Bà Hương 72 tuổi giữ riêng tiền tiết kiệm, quyết không nhờ con khi ốm

Bà Hương (72 tuổi) âm thầm giữ một khoản tiền tiết kiệm riêng mà các con không biết chính xác là bao nhiêu, dù nhiều năm qua bà vẫn sẵn sàng hỗ trợ con khi gia đình cần.

Quyết định này hình thành sau khi bà chứng kiến đôi vợ chồng người bạn thân bán mảnh đất duy nhất cho con làm ăn, rồi trắng tay đúng lúc người chồng đổ bệnh phải điều trị dài ngày. Nhiều năm sau khi nghỉ hưu, bà chia tài sản thành nhiều phần và giữ nguyên khoản dự phòng, không đụng đến dù con có lần hỏi vay.

Đôi vợ chồng người bạn ấy bán đất lấy tiền cho con mở rộng kinh doanh, nghĩ rằng vài năm sau cả nhà sẽ khấm khá hơn. Việc làm ăn thất bại, tiền mất gần sạch, và đúng lúc đó người chồng phát hiện bệnh nặng.

Con cái họ lúc ấy cũng đang chật vật trả nợ, không thể xoay tiền kịp. Người bạn nói với bà Hương trong một lần vào viện thăm nhau: “Bố mẹ luôn nghĩ còn sức thì còn làm được, nhưng đến khi sức khỏe có vấn đề mới biết tiền dự phòng quan trọng đến mức nào.”

Bà Hương từng nghĩ như nhiều bậc cha mẹ khác: tài sản mình làm ra rồi cuối cùng cũng thuộc về con, nên mỗi lần con cần thì cố gắng giúp. Câu chuyện của người bạn khiến bà nhìn lại.

Bà không kết luận rằng con cái vô tâm. Bà chỉ nhận ra mỗi thế hệ đều có áp lực riêng, và lúc cha mẹ cần giúp đỡ cũng có thể là lúc con đang nuôi con nhỏ, trả nợ mua nhà hoặc đang gánh khó khăn công việc.

Sau nghỉ hưu, bà chia tài sản ra: một phần chi tiêu hằng tháng cùng lương hưu, một phần gửi tiết kiệm phòng đau ốm, một khoản nhỏ cho du lịch hoặc sửa nhà. Riêng phần dự phòng cho tuổi già, bà gần như không bao giờ động đến.

Nhiều lần con hỏi vay để đầu tư hay giải quyết việc, bà vẫn có thể hỗ trợ một phần, nhưng không lấy từ quỹ đó. Ban đầu bà từng áy náy vì sợ con nghĩ mẹ quá tính toán, nhưng rồi bà giữ nguyên quyết định.

Ở tuổi ngoài 70, một ca phẫu thuật, vài tháng điều trị, sửa mái nhà sau bão hay thuê người chăm sóc khi sức yếu đều tiêu tốn số tiền không nhỏ. Nếu không có khoản dự phòng, áp lực ấy chuyển ngay sang vai con cái đang gánh rất nhiều thứ của cuộc sống hiện đại.

Bà nói: “Tiền có thể giúp con lúc khó khăn, nhưng cũng phải đủ để cứu chính mình khi cần.” Bà không coi khoản đó là tài sản giấu suốt đời — đến một lúc thích hợp các con vẫn sẽ biết và có thể thừa hưởng, nhưng chừng nào bà còn cần chuẩn bị cho những năm phía trước thì khoản tiền đó vẫn nằm đúng chỗ.

“Tôi luôn mong sẽ không bao giờ phải dùng đến số tiền đó. Nhưng chỉ cần biết nó vẫn còn ở đó, tôi đã thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”

Sen Vàng (tổng hợp)