Cách chơi của ông Trump cho thấy chiến lược kết hợp sức ép kinh tế và răn đe quân sự nhằm buộc Iran đàm phán, tránh kịch bản chiến tranh kéo dài tốn kém.
- Việt Nam đối mặt mùa hè khắc nghiệt: Nắng nóng diện rộng và mưa đá
- Mỹ tạm dừng tấn công và các điều kiện đàm phán hòa bình từ phía Iran
- Iran mở cửa eo biển Hormuz, bắt đầu đàm phán với Mỹ
Tránh kịch bản sa lầy: Bài học từ các cuộc chiến trước
Bài phân tích ngày 8-4-2026 cho rằng cách tiếp cận của Donald Trump đối với căng thẳng với Iran không đi theo mô hình can thiệp quân sự toàn diện từng được Mỹ áp dụng tại Iraq hay Afghanistan. Những chiến dịch này ban đầu đạt ưu thế quân sự nhanh chóng, nhưng kéo theo hệ lụy dài hạn về chính trị, an ninh và chi phí.
Các số liệu được nhắc lại cho thấy chi phí cho các cuộc chiến hậu sự kiện September 11 attacks đã lên tới hàng nghìn tỉ USD, cùng với tổn thất lớn về nhân mạng và bất ổn kéo dài nhiều năm. Điều này trở thành cơ sở để định hình tư duy chiến lược mới, ưu tiên hạn chế can dự quân sự trực tiếp.
Trong bối cảnh đó, ông Trump được cho là tiếp cận vấn đề theo hướng thực dụng hơn, coi chiến tranh toàn diện là phương án rủi ro cao và khó kiểm soát. Thay vì lặp lại mô hình “lật đổ và tái thiết”, chính quyền của ông hướng tới các biện pháp gây sức ép mà không dẫn đến sa lầy lâu dài.
“Áp lực tối đa”: Đòn bẩy kinh tế và răn đe quân sự
Trọng tâm của “cách chơi” này là chiến lược “áp lực tối đa”, kết hợp giữa trừng phạt kinh tế và các động thái quân sự có kiểm soát. Các biện pháp trừng phạt nhằm vào lĩnh vực dầu mỏ, tài chính và ngoại tệ của Iran được xem là công cụ chính để làm suy yếu nền kinh tế và gia tăng sức ép nội bộ.
Song song với đó, các hành động quân sự nếu có thường mang tính giới hạn, tập trung vào mục tiêu cụ thể thay vì mở rộng thành chiến dịch quy mô lớn. Cách tiếp cận này nhằm gửi tín hiệu răn đe rõ ràng nhưng vẫn tránh leo thang thành xung đột toàn diện, vốn có thể kéo theo những hệ quả khó lường.
Bài viết cũng lưu ý rằng Iran là đối thủ phức tạp hơn so với Iraq, với quy mô dân số lớn, địa hình đa dạng và cấu trúc nhà nước ổn định hơn. Điều này khiến kịch bản chiến tranh toàn diện trở nên tốn kém và rủi ro hơn, từ đó củng cố lựa chọn chiến lược gây sức ép kết hợp đàm phán.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
