Thay vì dùng hình phạt, thầy giáo Nguyễn Hoàng Thái chọn sự im lặng và lắng nghe để cảm hóa một học trò vừa viết lời đe dọa mình trong giờ học.
Học sinh lớp 2 gây sốc với thông điệp tiêu cực
Một câu chuyện hy hữu trong môi trường giáo dục tại TP.HCM vừa được chia sẻ, gây chú ý mạnh mẽ về cách ứng xử giữa thầy và trò. Nguyễn Hoàng Thái, một giáo viên Gen Z, đã đối mặt với tình huống trớ trêu khi một học sinh lớp 2 viết giấy “trù” mình qua đời. Mảnh giấy với dòng chữ “thầy hãy chết đi” ban đầu có vẻ như một sự xúc phạm nghiêm trọng, nhưng thầy Thái lại nhìn nhận nó dưới một góc độ hoàn toàn khác.
Sự việc bắt nguồn từ một tiết học bình thường, khi một học sinh không tập trung và liên tục nghịch đồ chơi trong giờ thực hành. Dù đã được nhắc nhở nhiều lần về việc phải mở vở bài tập, em vẫn tỏ thái độ không hợp tác và chỉ làm theo một cách đối phó. Tình huống trở nên căng thẳng khi thầy giáo quyết định thực hiện biện pháp mạnh là tịch thu món đồ chơi để học sinh tập trung trở lại.
Phản ứng của đứa trẻ lúc đó vô cùng quyết liệt, từ việc giằng lại đồ đến đập bàn và xô ghế thể hiện sự bất mãn tột độ. Sau đó, em lặng lẽ viết dòng chữ tiêu cực lên một mảnh giấy nhỏ và để bạn cùng lớp chuyển đến tay thầy giáo. Sự việc này đặt ra thử thách lớn cho người thầy trẻ trong việc lựa chọn giữa kỷ luật thép hay sự bao dung để giải quyết mâu thuẫn.
Học sinh phản ứng gay gắt khi bị thu đồ chơi
Phân tích về hành vi của học sinh, thầy Thái cho rằng đây là một phản ứng tâm lý tự nhiên khi trẻ bị ngăn cản làm điều mình thích. Món đồ bị thu thực chất chỉ là một bánh xe nhỏ không mấy giá trị, nhưng cảm giác bị tước đoạt đúng lúc đang hứng thú đã kích ngòi cho cơn giận. Anh nhận định rằng ở độ tuổi này, các em thường phản ứng theo bản năng và chưa lường trước được hậu quả của ngôn từ mình sử dụng.
Thay vì gọi học sinh lên khiển trách ngay lập tức, anh Thái đã chọn cách im lặng để chờ đợi cơn bão lòng của đứa trẻ đi qua. Anh chia sẻ rằng việc can thiệp thiếu khéo léo khi trẻ đang nóng nảy thường chỉ làm tình hình thêm tồi tệ và phản tác dụng giáo dục. Khoảng thời gian im lặng đó là cần thiết để cả thầy và trò cùng lấy lại sự bình tĩnh trước khi bắt đầu đối thoại.
Khi thấy học sinh bắt đầu nhìn mình với vẻ chờ đợi, thầy giáo hiểu rằng đứa trẻ đã sẵn sàng để giãi bày tâm sự. Việc đứa trẻ tự mình mang mảnh giấy đến hoặc nhờ bạn gửi đi thực chất là một hình thức bộc lộ cảm xúc mà em không biết cách diễn đạt bằng lời. Đây chính là thời điểm vàng để người giáo viên thực hiện vai trò của một người bạn đồng hành và lắng nghe.
Thay đổi góc nhìn về kỷ luật trong giáo dục
Cuộc trò chuyện sau đó diễn ra trong không khí nhẹ nhàng, khi thầy Thái hỏi về lý do đằng sau dòng chữ đáng sợ kia. Khi nghe thầy hỏi “Con không quý thầy à?”, nam học sinh đã lập tức thay đổi thái độ, ôm lấy thầy và bật khóc xin lỗi. Em thú nhận rằng mình không thực sự muốn thầy gặp chuyện chẳng lành, mà chỉ vì quá tức giận khi bị tịch thu món đồ chơi yêu thích.
Thầy Thái cho biết anh không bất ngờ trước sự hối lỗi này bởi anh đã theo dõi sát sao hoàn cảnh của em từ trước. Cậu bé từng có những vết bầm trên cơ thể do bị phạt, điều này cho thấy em có thể đang sống trong một môi trường chịu nhiều áp lực về thể xác. Những học sinh như vậy thường có xu hướng dùng ngôn ngữ mạnh bạo để tự vệ hoặc phản kháng khi cảm thấy bị dồn ép.
Kết thúc sự việc, thầy giáo trẻ khẳng định rằng sự thấu hiểu luôn quan trọng hơn các hình thức trách phạt nặng nề. Việc đặt mình vào vị trí của trẻ để cảm nhận giúp giáo viên tránh được những quyết định nóng vội có thể gây tổn thương lâu dài cho tâm hồn học sinh. Câu chuyện là lời nhắc nhở về tầm quan trọng của sự kiên nhẫn và lòng bao dung trong hành trình rèn luyện nhân cách cho thế hệ trẻ.
Theo: Báo Dân trí
