Phát hiện cọc gỗ nghi là hệ thống phòng thủ thời Nhà Trần tại Kiếp Bạc

Phát hiện cọc gỗ nghi là hệ thống phòng thủ thời Nhà Trần tại khu vực di tích Kiếp Bạc thu hút sự quan tâm chuyên môn, bước đầu mở hướng nghiên cứu giá trị lịch sử.

Phát hiện khảo cổ: cọc gỗ nằm sâu nghi hệ thống phòng thủ chiến lược

Trong quá trình cải tạo mở rộng phía bắc di tích Kiếp Bạc, cơ quan chức năng đã phát hiện nhiều cọc gỗ lớn chôn sâu trong đất. Các cọc gỗ này có chiều dài khoảng 4 m, đường kính gần 30 cm, được sắp xếp theo trật tự rõ rệt, khiến các nhà chuyên môn đặt giả thuyết đây có thể là phần của hệ thống phòng thủ chiến lược thời Nhà Trần (thế kỷ XIII – XIV). Khả năng này được đánh giá dựa trên vị trí địa lý và hình thái cọc gỗ tương tự các di tích phòng thủ cổ khác.

Ông Lê Duy Mạnh – Phó trưởng Ban Quản lý Di tích Côn Sơn – Kiếp Bạc – cho biết bước đầu nghi ngờ nguyên liệu có niên đại thời Trần nhưng cần khai quật khảo cổ học để xác định chính xác. Viện Khảo cổ học đã được mời tham gia khai quật, với kế hoạch hoàn thành báo cáo sơ bộ sau khoảng 20 ngày làm việc tại hiện trường.

Việc phát hiện này được xem là dấu hiệu khảo cổ quan trọng, nhất là trong bối cảnh khu vực này từng là trung tâm chính trị – quân sự thời Trần. Các cọc gỗ lớn được tìm thấy nằm sâu dưới lớp bùn đất lịch sử, hứa hẹn nhiều thông tin mới về cấu trúc phòng thủ chiến lược thời đại này sau khi được phân tích, định tuổi bằng phương pháp khoa học.

Giá trị lịch sử và mối liên hệ với chiến thuật quân sự xưa

Phát hiện lần này gợi nhớ các bãi cọc gỗ lim và táu tại vùng Hải Phòng – Quảng Ninh, vốn là chướng ngại vật thủy chiến của quân dân nhà Trần, được sử dụng trong kháng chiến chống quân xâm lược Nguyên – Mông đặc biệt năm 1288. Việc cắm cọc dưới nước vào thời điểm thủy triều xuống đã trở thành chiến thuật nổi bật, tiêu biểu cho tư duy chiến lược thời Trần Hưng Đạo.

Nếu các cọc gỗ tại Kiếp Bạc được xác định có niên đại thời Trần, đây sẽ là bằng chứng khảo cổ quan trọng, bổ sung vào hệ thống tư liệu về phòng thủ đất liền và thủy chiến trong lịch sử quân sự Việt Nam. Điều này không chỉ có giá trị khoa học mà còn góp phần tái hiện lịch sử chiến lược quân sự, đồng thời phục vụ mục tiêu giáo dục truyền thống cho công chúng và khách tham quan di tích.

Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh cần bảo tồn và tiếp tục khai quật có phương pháp để đảm bảo không làm mất giá trị hiện vật, đồng thời đảm bảo phục vụ công tác nghiên cứu lâu dài và truyền thông lịch sử một cách hiệu quả.

Theo: Dân Trí