Công điện 64/CĐ-TTg yêu cầu Chủ tịch UBND các tỉnh, thành chịu trách nhiệm toàn diện về bữa ăn nội trú, bán trú, không để tiêu chí giá thấp lấn át chất lượng.
Công điện số 64/CĐ-TTg được Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu ký ngày 13/9, gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ trưởng Bộ Y tế cùng Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố.
Theo công điện, người đứng đầu chính quyền địa phương phải trực tiếp chỉ đạo và chịu trách nhiệm toàn diện về tổ chức bữa ăn nội trú, bán trú tại các cơ sở giáo dục. Việc quản lý không được buông lỏng, nhất là khi xảy ra sự cố.
Nội dung công điện được công bố trên Cổng thông tin điện tử Chính phủ lúc 17h ngày 13/9. Thủ tướng yêu cầu khi lựa chọn đơn vị cung cấp, chất lượng thực phẩm, giá trị dinh dưỡng, năng lượng và quyền lợi học sinh phải là những yêu cầu cốt lõi, tuyệt đối không lựa chọn chỉ vì giá thấp.

Từ một suất cơm đến trách nhiệm của cả hệ thống
Công điện 64 không phải chỉ đạo riêng lẻ mà tiếp nối Chỉ thị số 33/CT-TTg được Thủ tướng ban hành ngày 14/8, sau nhiều vụ ngộ độc thực phẩm học đường xảy ra, gây lo ngại trong xã hội. Chỉ thị yêu cầu rà soát, xử lý các đơn vị cung cấp thực phẩm không bảo đảm vệ sinh, hoàn thành trong tháng 9.
Chưa đầy một tháng sau, ngay trong tuần đầu năm học 2026-2027, câu chuyện bữa ăn bán trú lại được nhắc đến tại Hà Nội. Ngày 07/9, phụ huynh Trường Tiểu học Trung Giã B phản ánh suất cơm 40.000 đồng chỉ có vài lát thịt băm, một miếng thịt nhỏ và rau xào. Tại Trường Tiểu học Kim Bài, học sinh có hai ngày liên tiếp phải chờ đến gần 13h mới được ăn cơm.

Trước phản ánh của phụ huynh, Thường trực Thành ủy Hà Nội yêu cầu xác minh, xử lý nghiêm nếu có vi phạm và báo cáo trước ngày 20/9. TP.HCM cũng có hướng dẫn riêng cho các trường trong lựa chọn nhà cung cấp thực phẩm. Những động thái này cho thấy bữa ăn học sinh không còn là chuyện riêng của từng trường.
Điểm đáng chú ý trong công điện là trách nhiệm được đặt ở hai tầng. Chủ tịch UBND tỉnh, thành phố chịu trách nhiệm ở cấp tổng thể; trong khi UBND cấp xã thực hiện việc lựa chọn và ký hợp đồng cụ thể với nhà cung cấp, bởi đây là cấp hành chính gần trường học nhất.
Cách phân công này giúp địa phương rõ người, rõ việc, nhưng cũng đặt ra yêu cầu về năng lực của cấp xã khi thẩm định nhà cung cấp suất ăn quy mô lớn.
Tại Trường Tiểu học Trung Giã B, mức hỗ trợ cho mỗi suất ăn được tăng thêm 8.000 đồng so với năm trước. Tuy nhiên, phụ huynh lại đánh giá suất ăn thực tế chỉ đáng khoảng 15.000 đồng. Khoảng cách ấy cho thấy tiền dành cho bữa ăn chưa đủ để bảo đảm chất lượng nếu khâu thực hiện và giám sát không chặt.
Một chi tiết khác cũng đáng lưu ý là đơn vị cung cấp thực phẩm cho Trường Tiểu học Kim Bài đã tự nguyện chấm dứt hợp đồng sau khi bị phản ánh sai phạm. Công điện 64 yêu cầu địa phương phải kiên quyết đình chỉ, thay thế nhà cung cấp khi cần thiết, thay vì chờ doanh nghiệp tự rút lui.
Một suất cơm có thể chỉ là chuyện của một lớp học trong một buổi trưa. Nhưng phía sau suất cơm ấy là sức khỏe, quyền lợi của học sinh và trách nhiệm của cả hệ thống. Khi trách nhiệm được gọi đúng tên, điều cần chờ đợi tiếp theo là những bữa ăn được kiểm soát đúng như yêu cầu đã đặt ra.
Sen Vàng (tổng hợp)
