Tranh chấp 5,1 lượng vàng: Chị kiện em ra tòa vì mất tài sản gửi giữ

Vụ tranh chấp 5,1 lượng vàng tại Tây Ninh nảy sinh khi lòng tin gia đình bị rạn nứt vì tài sản gửi giữ không biên nhận bỗng nhiên biến mất bí ẩn.

Diễn biến vụ việc khi lòng tin gia đình đối mặt với pháp lý

Câu chuyện bắt đầu từ năm 2019 khi bà P. do thường xuyên đi làm ăn xa nên đã tin tưởng giao cho em gái ruột là bà H. giữ hộ 5,7 lượng vàng SJC. Do mối quan hệ thân thiết trong gia đình, việc giao nhận tài sản này hoàn toàn dựa trên thỏa thuận miệng và không hề có giấy tờ cam kết hay biên nhận chính thức nào được lập ra giữa hai bên. Trong suốt thời gian dài, niềm tin này dường như được củng cố khi bà P. từng nhiều lần gửi và nhận lại vàng từ em gái một cách suôn sẻ theo nhu cầu cá nhân.

Tuy nhiên, mâu thuẫn bắt đầu phát sinh vào khoảng tháng 3/2025 khi chồng bà P. lâm bệnh nặng và gia đình cần một khoản tiền lớn để chi trả chi phí điều trị. Sau khi đã nhận lại 6 chỉ vàng trước đó, bà P. tiếp tục yêu cầu em gái trả lại số vàng còn lại để lo liệu việc bệnh tật cho chồng. Phản ứng từ phía người em gái lúc này đã khiến mối quan hệ chị em rơi vào bế tắc khi bà H. thông báo rằng số tài sản được gửi giữ đã không còn, dẫn đến việc hai bên phải nhờ đến sự can thiệp của pháp luật.

Vụ việc trở nên phức tạp hơn khi có sự xuất hiện của người mẹ ruột trong vai trò nhân chứng và người liên đới. Bà H. khẳng định đã chuyển số vàng sang cho mẹ giữ hộ và cho rằng mình không còn trách nhiệm, trong khi người mẹ thừa nhận có giữ vàng nhưng hiện cũng đã làm mất. Sự thiếu hụt chứng cứ xác thực về việc bà P. đồng ý thay đổi người giữ tài sản đã đẩy vụ việc đi xa hơn, biến một thỏa thuận dân sự trong gia đình thành một cuộc chiến pháp lý kéo dài qua hai cấp tòa án.

Phán quyết của tòa dựa trên quy định về tranh chấp 5,1 lượng vàng

Trong phiên xử phúc thẩm mới đây, Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh đã xem xét thấu đáo các tình tiết dựa trên quy định của Bộ luật Dân sự về hợp đồng gửi giữ tài sản. Hội đồng xét xử nhận định rằng, theo Điều 557, bên nhận giữ tài sản có nghĩa vụ bảo quản và hoàn trả tài sản đúng tình trạng ban đầu cho bên gửi. Việc bà H. tự ý chuyển giao vàng cho mẹ ruột mà không có bằng chứng chứng minh sự đồng ý của chị gái là một vi phạm cơ bản trong nghĩa vụ bảo quản tài sản đã thỏa thuận.

Các thẩm phán cho rằng lời khai của bị đơn và người mẹ về việc tài sản bị mất không đủ để xóa bỏ trách nhiệm bồi thường của người trực tiếp nhận gửi ban đầu. Do không cung cấp được bất cứ tài liệu nào chứng minh bà P. đã chấp thuận việc chuyển giao trách nhiệm giữ vàng, bà H. vẫn phải chịu trách nhiệm pháp lý cao nhất đối với số tài sản này. Tòa quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm, bác bỏ kháng cáo của bị đơn và buộc bà H. phải hoàn trả đầy đủ giá trị tương đương số vàng đã mất cho chị ruột.

Vụ án này được giới quan sát đánh giá là một bài học điển hình về rủi ro khi giao dịch tài sản dựa trên niềm tin thuần túy mà thiếu đi khung pháp lý rõ ràng. Phán quyết của tòa án không chỉ giải quyết một tranh chấp cụ thể mà còn khẳng định nguyên tắc thượng tôn pháp luật trong các quan hệ dân sự, dù đó là quan hệ thân tộc. Kết quả này cho thấy, trong bối cảnh giá trị tài sản lớn, việc lập chứng từ minh bạch là cách duy nhất để bảo vệ quyền lợi hợp pháp và giữ gìn tình cảm gia đình trước những rủi ro bất khả kháng.

Vinh Vũ (tổng hợp)