Quỹ Loan của Isabelle Müller, người Pháp gốc Việt, xây trường, cấp học bổng, giúp trẻ em nghèo Việt Nam vượt khó, định hình tương lai.
- Chu Văn An người thầy của muôn đời Việt Nam
- Không có bằng đại học vẫn thành công nhờ tự học bền bỉ
- Bạo lực ngôn từ – Những vết sẹo vô hình trong mỗi gia đình
Năm 1990, Isabelle Müller về Việt Nam cùng mẹ, bà Đậu Thị Cúc. Sân bay Nội Bài chào cô bằng hơi nóng, tiếng ồn. Cô cảm nhận sự thân thuộc.
Tô phở nóng gợi ký ức mẹ kể. Hương quế, hồi khiến cô nhớ: “Nếu cảm giác như nhà, ta đang ở nhà.” Hành trình trả ơn quê hương bắt đầu.
Quỹ Loan thực hiện tâm nguyện của mẹ Isabelle
Sinh năm 1964 tại Tours, Pháp, Isabelle lớn lên trong nghèo khó. Mẹ cô, từ Hà Tĩnh, rời Việt Nam năm 1955 cùng cha, cựu lính Pháp.
Gia đình chịu kỳ thị, đói nghèo. Isabelle bị lạm dụng 9 năm, sống cô lập. Cô cố tự tử hai lần ở tuổi 13 và 17.
Sau đại học, cô làm phiên dịch tại Đức, gặp chồng. Chuyến về Việt Nam năm 1990 giúp cô khám phá cội nguồn, cảm nhận sự ấm áp.
Quỹ Loan hỗ trợ giáo dục trẻ em nghèo
Năm 2003, mẹ Isabelle qua đời, để lại tâm nguyện xây trường. Cô thành lập quỹ Loan năm 2016, hỗ trợ 48 dự án giáo dục, thiên tai.
Quỹ cấp học bổng, xây nhà bán trú, bếp ăn. Kinh phí từ tài trợ, bản quyền sách của Isabelle. Cô muốn trẻ hiểu giá trị giáo dục.
Isabelle đến vùng cao, tổ chức lớp tư vấn, giúp trẻ định hình tương lai. Cô học từ giáo viên cắm bản vượt khó, băng rừng đến trường.
Hành trình thay đổi cuộc đời trẻ em
Isabelle gặp trẻ xin tiền du khách. Cô nhận ra hỗ trợ tài chính không đủ. Truyền thống khiến trẻ bỏ học, kết hôn sớm.
Cô bay về Việt Nam bốn lần mỗi năm, dạy nhận thức. Ma Thùy Thủy, nhờ quỹ Loan, vào Đại học Công nghệ Đông Á.
Sùng Thị Mỷ, 22 tuổi, Hà Giang, được Isabelle động viên. Từ nguy cơ bỏ học, Mỷ sắp tốt nghiệp Đại học Thương mại Hà Nội.
Chị Vũ Yến, cộng sự, ngưỡng mộ Isabelle. Cô vượt 10.000 km, khảo sát vùng sâu, đi bộ qua đường trơn. Cô lắng nghe từng câu chuyện. “Trẻ em định hình thế giới,” Isabelle tin. Hành trình của cô là minh chứng lòng biết ơn quê hương.
Theo: Khai Mở
