Viện dưỡng lão ở Việt Nam đang trở thành một lựa chọn tất yếu cho người cao tuổi trong bối cảnh dân số già hóa nhanh và hệ thống chăm sóc chưa đáp ứng đủ nhu cầu.
- Trong xã hội đề cao quyền lợi cá nhân, làm thế nào để dạy con lòng biết ơn?
- Hoàng thái hậu Thái Lan qua đời và Trump đã ký hiệp định ngừng bắn với Campuchia ngay khi chuyên cơ của ông hạ cánh
- Hơn 1.500 người dân Quảng Ngãi bị cô lập do mưa lớn và sạt lở
Quá trình già hóa và thực trạng hệ thống chăm sóc người cao tuổi
Tại một khu vực sân trong của cơ sở dưỡng lão ở Lĩnh Nam, Hà Nội, bà Đinh Như Loan (75 tuổi, quê Thái Bình) cho biết: “Ở trong này ngày ăn bốn bữa, đo huyết áp ba lần, thích thì đọc sách, xem TV. Tuổi già thế là mỹ mãn”. Bà đã sống ở đây hai năm sau khi chồng mất; các con đều đã trưởng thành nhưng bà chọn không sống cùng ai.
Cách đó hơn 40 km, tại Trung tâm bảo trợ xã hội tổng hợp Hưng Yên, bà Nguyễn Thị Lan (61 tuổi) – không chồng, con, lương hưu – từ năm 2022 sống trong một phòng ba giường, có nhà vệ sinh khép kín, mỗi bữa được nhân viên hoặc bạn cùng phòng mang cơm đến: “So với cảnh lủi thủi một mình ở quê, vào đây tôi thấy vui vẻ, an tâm hơn”.
Trên toàn quốc, nhóm người cao tuổi (NCT) đang tăng nhanh. Từ năm 2011, khi nhóm dân số trên 60 tuổi vượt 10%, Việt Nam chính thức bước vào giai đoạn già hóa. Dự báo đến năm 2036, tỷ lệ này sẽ chạm mốc 20 %.
Theo Cục Bảo trợ xã hội – Bộ Y tế, cả nước hiện có 218 cơ sở chăm sóc NCT: gồm 79 trung tâm bảo trợ xã hội công lập và 134 trung tâm dưỡng lão tư nhân, chăm sóc khoảng 15.000 người cao tuổi. Tuy nhiên, mạng lưới này vẫn quá nhỏ so với nhu cầu khi phần lớn tập trung tại đô thị lớn; ở nông thôn, miền núi, NCT gần như không còn lựa chọn nào ngoài trung tâm bảo trợ xã hội.
Theo ông Tô Đức – Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội, Việt Nam có hơn 16,5 triệu người cao tuổi, trong đó khoảng 2,6 triệu người từ 80 tuổi trở lên; tuổi thọ trung bình đạt 74,7 năm nhưng số năm sống khoẻ chỉ khoảng 65,4 năm – nhu cầu chăm sóc rất lớn. vnexpress.net
Từ “bất hiếu” thành xu hướng “tất yếu” và những nút thắt
Khi hệ thống chăm sóc công lập chỉ đáp ứng phần nhỏ nhu cầu, khu vực tư nhân bắt đầu lấp chỗ trống. Năm 2000, tại Hà Nội, ông Nguyễn Tuấn Ngọc – trợ lý giám đốc Bệnh viện Thanh Nhàn – nhận thấy nhu cầu lớn và khởi động cơ sở Thiên Đức, cơ sở dưỡng lão tư nhân đầu tiên ở Việt Nam. Ý tưởng ban đầu bị phản đối vì bị xem là “bất hiếu”.
Đến nay, thị trường dưỡng lão tư nhân đã hình thành với các cơ sở như Diên Hồng (10 cơ sở ở miền Bắc, chăm khoảng 700 cụ), … Giá dịch vụ hiện từ 8 triệu đến 30 triệu đồng/tháng, thậm chí tới 50 triệu đồng ở các cơ sở cao cấp. Ông Ngọc nhận xét: “Trước đây, người ta coi việc đưa cha mẹ vào dưỡng lão là bất hiếu. Giờ … người già sống ở viện dưỡng lão trở thành lựa chọn tất yếu, thậm chí là một ngành dịch vụ xã hội đang lớn mạnh.”
Theo: VnExpress
