Suốt hơn hai thập kỷ gắn bó với Trường PTDTBT Tiểu học Dào San (Lai Châu), cô giáo Trần Thị Thao âm thầm cống hiến, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho học trò vùng cao, coi các em như con ruột và coi nghề dạy học là sứ mệnh của đời mình.
- Vụ cháu bé trôi dạt sông Hàn: Mẹ vỡ oà nhờ video mạng
- Bộ GD&ĐT đề xuất công khai vi phạm để giữ kỷ cương học đường
- Giữa cơn giận dữ, ai giữ được mình là người thắng lớn
Cô giáo vùng cao trọn đời gieo chữ
Trên con đường quanh co dẫn lên xã Dào San (tỉnh Lai Châu), sương núi mờ ảo phủ lên những nếp nhà nhỏ nép mình bên sườn núi. Ở nơi xa xôi ấy, có một người phụ nữ đã dành trọn thanh xuân để gieo chữ và nuôi dưỡng ước mơ cho biết bao đứa trẻ vùng cao – cô giáo Trần Thị Thao, hiện công tác tại Trường PTDTBT Tiểu học Dào San.
Năm 2025, cô là một trong 80 thầy cô giáo được vinh danh trong chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô”. “Tôi không nghĩ câu chuyện của mình lại được biết đến. Ở vùng cao, có rất nhiều thầy cô còn vất vả hơn tôi, nhưng việc được tôn vinh khiến tôi rất hạnh phúc. Điều đó cho tôi thấy rằng, những người thầy ở vùng sâu vùng xa chưa bao giờ đơn độc”, cô Thao chia sẻ.
Hai mươi ba năm gắn bó với vùng đất Dào San, cô vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên đặt chân lên miền sương gió. “Tôi lên Dào San năm 2002, mang ước mơ giản dị được dạy trẻ biết đọc, biết viết, nhưng con đường ấy chưa bao giờ dễ dàng”, cô kể.
Những ngày đầu lên bản, cô choáng ngợp bởi cái rét cắt da, những trận mưa đá làm tốc mái nhà và rào cản ngôn ngữ với học trò. Có những đêm soạn bài trong căn phòng nhỏ ngập mùi dầu, cô từng nghĩ đến việc xin chuyển đơn vị. Nhưng sáng hôm sau, nhìn những học trò ríu rít chào cô, chìa nắm cơm bọc trong lá chuối, cô lại ngồi xuống chia muối vừng và thấy lòng ấm lại.
Giữ lửa yêu nghề giữa gian khó
Dạy học ở vùng cao, cô hiểu hơn ai hết sự thiếu thốn của học trò. Có em mang cơm trắng đến lớp, cô xin thêm thức ăn từ bếp để chia cùng. Với học sinh yếu, cô tranh thủ giờ ra chơi hay buổi tối trực lớp để kèm cặp.
Trải qua hơn hai thập kỷ, Dào San đã đổi thay: từ những lớp học gỗ, nền đất nay trở thành ngôi trường hai tầng khang trang. Với cô Thao, đó là minh chứng rõ nhất cho hành trình bền bỉ gieo chữ giữa núi rừng. Tuy nhiên, điều khiến cô hạnh phúc nhất không phải vật chất, mà là niềm tin yêu của học trò và phụ huynh. “Nghe cô Thao dạy lớp nào, người dân lại xin cho con học lớp ấy. Sự tín nhiệm ấy là phần thưởng lớn nhất”, cô tâm sự.

Người mẹ thứ hai của học trò vùng cao
Công việc của cô Thao không chỉ gói gọn trong tiết học. Buổi tối, cô cùng đồng nghiệp trực bán trú, dạy kỹ năng sống, trông các em học và đi ngủ. Một ngày của cô kết thúc khi tiếng trẻ nhỏ đã im, còn cô vẫn ngồi soạn giáo án dưới ánh đèn mờ.
Có những câu chuyện khiến cô không thể quên. Như em Lý A Ki, cậu học trò từng khóc nức nở vì bị gia đình bắt bỏ học đi lấy vợ. Cô Thao đã kiên trì đến nhà vận động mỗi ngày, thậm chí xin cho em ở nhờ cạnh phòng mình để tiện kèm học. Nhờ đó, A Ki được tiếp tục đến trường và nay đã có công việc ổn định ở Malaysia.
Đằng sau nụ cười hiền hậu là những nỗi niềm riêng. Gia đình cô ở xa, chồng làm việc tại Quảng Ninh, quanh năm cô sống một mình nơi núi rừng heo hút. Có lần trên đường vào bản Hà Nhì, cô bị ngã xuống vực, gãy ba xương sườn và phát hiện bị cao huyết áp. “Mỗi khi trời lạnh lại đau, nhưng tôi vẫn đi dạy. Chỉ cần nhìn học trò cười, mọi nỗi đau đều tan biến”, cô cười nói.
Dù cuộc sống xa nhà có lúc cô đơn, nhưng cô chưa từng thấy trống vắng. Với cô, học trò là niềm vui, là những đứa con tinh thần cô hết lòng chăm sóc. Không có con ruột, cô dành toàn bộ tình yêu cho học trò – những đứa trẻ lớn lên dưới bàn tay dạy dỗ và trái tim của người mẹ nơi vùng cao.
Cái tâm của người thầy gieo chữ giữa núi rừng
Đến nay, cô Thao đã nhận được nhiều phần thưởng và danh hiệu cao quý. Nhưng với cô, đó chỉ là sự ghi nhận bên ngoài. “Nỗ lực của tôi không phải để có bằng khen hay danh hiệu mà vì cái tâm của người làm nghề giáo. Khi được công nhận, tôi càng thấy mình phải cố gắng hơn để xứng đáng với niềm tin của mọi người”, cô nói.
Hiệu trưởng Trường PTDTBT Tiểu học Dào San, bà Phạm Thị Xuân, nhận xét: “Trong mắt đồng nghiệp, cô Trần Thị Thao luôn là tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm và tình yêu nghề. Cô luôn hết lòng vì học trò, dù sắp nghỉ hưu vẫn tha thiết xin được tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm”.
Theo bà Xuân, cô Thao còn là giáo viên năng nổ trong phong trào chuyên môn, luôn học hỏi và cập nhật phương pháp giảng dạy mới. Ở cô, tinh thần cầu thị và tình yêu nghề dường như chưa bao giờ vơi cạn.
Theo: Giáo dục & Thời đại
