Kiều bào về nước và sự chọn lựa sống giữa hai thế giới

Kiều bào về nước không đơn thuần là kỳ nghỉ Tết. Đối với nhiều người, đây là quyết định sống còn để tìm lại cảm giác thuộc về một cộng đồng.

Vì sao nhiều kiều bào về nước để dưỡng già

Sau hơn 50 năm sống tại Canada, bà Hoách Thị Kiêm Em quyết định dành phần còn lại của cuộc đời mình bên bến sông Chợ Mới, An Giang,. Những ngày đầu nơi xứ người, bà phải làm đủ nghề từ rửa chén đến nấu bếp để nuôi con, nhưng nỗi nhớ ánh nắng quê hương chưa bao giờ nguôi ngoai,. Với bà, việc trở về là để hoàn thành tâm nguyện từ những đêm đông lạnh giá nhìn tuyết phủ ngoài cửa sổ.

Quyết định này nhận được sự ủng hộ từ gia đình, ngay cả người chồng quốc tịch Hà Lan cũng sẵn sàng theo bà về làm rể miền Tây. Mảnh đất 700m2 bên sông trở thành “địa đàng” riêng, nơi bà vui thú điền viên và làm hoa voan tặng bạn bè,. Sự hiện diện của bà cũng kéo theo những người thân khác trong gia đình lên kế hoạch định cư lâu dài tại Việt Nam.

Dù chồng đã qua đời, bà Kiêm Em vẫn cảm thấy cuộc đời ưu ái khi được sống tại nơi chứa đựng kỷ niệm ấu thơ. Bà chia sẻ rằng điều quý giá nhất không phải là sự giàu sang mà là được sống trong sự chân hòa của xóm giềng và sự tần tảo của quê hương. Câu chuyện của bà là điển hình cho những người chọn rời bỏ sự an nhàn ở phương Tây để tìm lại sự ấm áp của tình người.

Trải nghiệm kiều bào về nước qua hương vị ẩm thực

Nỗi thèm một nồi canh chua hay món cá bống kho tiêu giữa mùa tuyết lạnh là nỗi ám ảnh đối với bà Kim Chi trong những năm tháng xa nhà,. Dù có thể chi hàng trăm đô để mua nguyên liệu tại Canada, nhưng hương vị vẫn không bao giờ trọn vẹn như khi ngồi trong căn bếp ở Việt Nam. Đối với bà, Tết Việt là dịp để được lang thang chợ quê, chạm vào mớ rau vườn còn đọng sương sớm.

Niềm vui của bà khi trở về là được đứng trong căn bếp nhỏ, hít mùi khói bếp và kho nồi cá cho con cháu xem qua màn hình điện thoại,. Bà dự định sẽ may áo dài, mang guốc mộc để chụp ảnh kỷ niệm, bù đắp cho những năm tháng xa quê quá lâu. Những món ăn dân dã không chỉ là thực phẩm mà là sợi dây nối liền quá khứ và hiện tại của người viễn xứ.

Hoa hậu Thanh Xuân cũng chia sẻ sự say mê với các món ăn như bún bò, cơm tấm tại Sài Gòn sau nhiều năm định cư Canada. Chị cho rằng không khí quê nhà là một khoảng trống mà Tết ở nước ngoài dù tổ chức ấm cúng đến đâu cũng không thể lấp đầy. Quyết định về hẳn Việt Nam của chị xuất phát từ mong muốn được sống hạnh phúc bên mẹ và anh chị em.

Những góc nhìn khác về sự phát triển

Bên cạnh những hoài niệm, kiều bào còn bày tỏ sự ngạc nhiên trước sự thay đổi nhanh chóng của diện mạo đất nước. Bà Kim Chi quan sát thấy ngay cả loài cây lục bình trôi sông nay cũng mang lại giá trị kinh tế, làm rau ăn hoặc đồ thủ công mỹ nghệ. Việt Nam trong mắt họ giờ đây không còn thiếu thốn mà ngược lại, đầy đủ tiện nghi với khí hậu dễ chịu.

Nhạc sĩ Phạm Hữu Tâm lại tìm thấy sự an tâm thông qua trải nghiệm y tế tại quê nhà khi ông gặp sự cố sức khỏe. Ông bất ngờ trước sự tận tụy của bác sĩ và mức chi phí hợp lý so với hệ thống trang thiết bị hiện đại được sử dụng. Điều này giúp ông tự tin hơn trong việc cống hiến cho các dự án nghệ thuật cộng đồng tại Việt Nam thay vì chọn cuộc sống an nhàn ở Mỹ.

Những người như bà Kiêm Em hay nhạc sĩ Tâm không chỉ trở về để thụ hưởng mà còn đóng vai trò là cầu nối văn hóa. Họ tư vấn cho bạn bè về những thuận lợi khi sống tại Việt Nam, đồng thời giữ gìn các phong tục truyền thống cho con cháu ở nước ngoài. Hành trình quay về của họ góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa và tinh thần của cộng đồng nơi họ sinh sống.

Theo: Báo Tuổi Trẻ