Pakistan: ‘Lá bài’ trung gian đầy bất ngờ trong cuộc đối đầu Mỹ – Iran

Thông qua thỏa thuận ngừng bắn vừa đạt được, vai trò ngoại giao của Pakistan đang trở thành tâm điểm khi Islamabad khéo léo hóa giải xung đột gay gắt giữa Washington và Tehran hiện nay, vượt mặt nhiều đối thủ lớn trong khu vực.

Nhu cầu an ninh và bài toán kinh tế cận kề

Pakistan không chỉ đơn thuần tìm kiếm uy tín quốc tế khi đứng ra làm trung gian. Đối với Islamabad, sự ổn định của Tehran là vấn đề sinh tồn. Với đường biên giới chung dài hơn 900 km, giới lãnh đạo Pakistan lo ngại sâu sắc rằng ngọn lửa chiến tranh có thể lan sang vùng Balochistan, nơi vốn đã tiềm ẩn nhiều nguy cơ khủng bố. Một khi Iran rơi vào hỗn loạn, an ninh nội địa của Pakistan sẽ bị đe dọa trực tiếp bởi làn sóng tị nạn và bạo lực xuyên biên giới.

Về mặt kinh tế, quốc gia Nam Á này đang đứng trước vực thẳm nếu chuỗi cung ứng năng lượng bị đứt gãy. Hiện tại, Pakistan phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nguồn dầu lửa và khí đốt nhập khẩu từ các quốc gia vùng Vịnh. Những diễn biến quân sự tại eo biển Hormuz khiến chi phí vận chuyển tăng cao và rủi ro gián đoạn nguồn cung hiện hữu. Do đó, thúc đẩy hòa bình là cách duy nhất để bảo vệ nền kinh tế đang mong manh của nước này.

Bằng cách nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng, Pakistan đang thực hiện một chiến lược tự vệ từ xa. Giới quan sát cho rằng, việc xung đột kết thúc sớm sẽ giúp Islamabad giảm thiểu tối đa những tổn hại không đáng có, dù chỉ là bị vạ lây từ các hoạt động quân sự. Đây chính là động lực giúp họ vượt mặt cả Ấn Độ để nắm giữ vị thế dẫn đầu trong các nỗ lực hòa giải quốc tế hiện nay.,

Sự hội tụ của những mối quan hệ đặc thù

Điều gì khiến cả Washington và Tehran đều chấp nhận sự can thiệp của Pakistan? Câu trả lời nằm ở thế cân bằng ngoại giao tinh tế mà Islamabad đã xây dựng. Phía Mỹ, dưới thời Tổng thống Donald Trump, duy trì mối quan hệ cá nhân rất chặt chẽ với Thủ tướng Shehbaz Sharif và Tư lệnh quân đội Asim Munir. Washington tin rằng sự lệ thuộc của Pakistan vào hỗ trợ kinh tế và quân sự của Hoa Kỳ là bảo chứng cho việc họ sẽ không làm gì gây tổn hại đến lợi ích của Mỹ.

Trong khi đó, Iran nhìn nhận Pakistan như một người láng giềng có sự gắn kết truyền thống bền chặt. Khác với nhiều đồng minh của Mỹ, Pakistan duy trì thái độ trung lập trong các cuộc xung đột giữa Iran với Israel. Đặc biệt, việc Islamabad từ chối cho Mỹ đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ đã tạo dựng được niềm tin đáng kể từ phía Tehran. Ngoài ra, quan hệ đối tác chiến lược của Pakistan với Trung Quốc và các cường quốc Hồi giáo cũng làm tăng trọng lượng cho tiếng nói của họ.

Sự tin tưởng từ hai phía đã giúp Pakistan phất cờ đúng lúc. Nếu vòng đàm phán sắp tới tại thủ đô Islamabad mang lại kết quả cụ thể, đây sẽ là một cú hích lịch sử cho ngoại giao Nam Á. Pakistan không chỉ đóng vai trò sứ giả hòa bình mà còn khẳng định khả năng điều phối các lợi ích phức tạp nhất trong địa chính trị toàn cầu hiện nay, điều mà ít quốc gia nào có thể thực hiện hiệu quả.,

Theo: Báo Thanh Niên