Ve sầu và khúc ca tận hiến

Giữa trưa hè oi nồng, dàn hợp xướng của loài ve sầu rền vang dồn dập, phủ kín không gian làm lòng người thêm phần xáo động. Ta bước ra vườn, chợt khựng lại trước một chiếc vỏ ve vừa lột bám lặng lẽ trên thân cây. Nó vàng óng, trong suốt nhưng lưng đã nứt dọc dài. Khều nhẹ, chiếc vỏ rơi ‘tách’ khô khốc, bên trong rỗng không. Chao ôi, cái thật đã bỏ lại hình hài này mà bay đi rồi! Giữa tiếng ve rền vang, lòng ta bỗng dịu lại trước bài học về sự lột xác và vô thường.

Nằm lặng trong bóng tối – Ve sầu dạy ta kiên nhẫn

Ta chợt nhớ lời người già kể về loài ve. Để cất tiếng hát giữa hạ, chúng đã nằm sâu dưới lòng đất đằng đẵng nhiều năm. Có loài ba năm, bảy năm, có loài mười bảy năm. Trong bóng tối tịch mịch, chẳng có mùa xuân để vui, chẳng có mùa đông để sợ. Chúng bám vào rễ cây, lặng lẽ hút nhựa. Ve kiên nhẫn lớn lên qua từng mùa mà chẳng ai hay.

Nghĩ đến đó, ta thấy tự thẹn với lòng mình. Ta thẹn vì sự nôn nóng, vội vã của bản thân. Bấy lâu nay, làm việc gì ta cũng mong sớm thấy kết quả. Hễ gặp chút thử thách hay khuất lấp, lòng đã bồn chồn, nản chí. Ta sợ những khoảng lặng. Ta sợ lúc mình không được ai chú ý.

Nhưng ve sầu không thế. Mấy năm dưới lòng đất, chẳng ai biết đến sự hiện diện của chúng. Đến khi đủ ngày, ve mới bò lên mặt đất đón ánh mặt trời. Chúng lột xác rồi bay lên cành cao, bắt đầu sứ mệnh. Sự kiên nhẫn thầm lặng ấy khiến ta hiểu ra một lẽ đời. Có những điều muốn thành công phải học cách tích lũy và khiêm nhường. Không phô trương, không nóng vội. Chỉ lặng lẽ nuôi dưỡng nội lực cho đến ngày đủ duyên cất cánh

Ve sầu
Đến khi đủ ngày, ve mới bò lên mặt đất đón ánh mặt trời. (Ảnh: Báo Hải Phòng Mới)

Lột xác – bài học buông bỏ

Ta nhìn đường nứt dọc trên chiếc vỏ khô. Đêm nó bò lên thân cau này hẳn là một đêm đầy thử thách. Khi lớp lưng cũ bật mở, một sinh thể non mềm, ướt át chui ra. Đôi cánh mới nhăn nhúm, mong manh. Chỉ một cơn gió thoảng cũng đủ làm nó ngã rụng. Nhưng nó lặng lẽ bám chặt. Ve chờ cánh khô, chờ thân cứng cáp rồi mới bay lên vòm lá đầy nắng.

Cái vỏ cũ từng bảo vệ nó suốt quãng đời tối tăm. Nhưng nếu cứ ôm mãi lớp vỏ ấy, làm sao nó có thể mọc cánh để bay lên?

Con người đôi khi cũng vậy. Muốn bước sang một tầng sống khác, muốn tâm hồn nhẹ nhàng và khoáng đạt hơn, ta phải học cách buông bỏ. Buông đi một định kiến, một nỗi tự ti, một chấp niệm hay cái tôi muốn hơn người. Có những thứ từng giúp ta vượt qua một quãng đời. Nhưng nếu mãi giữ lấy, chính nó lại trở thành gánh nặng níu chân ta.

Ta đặt chiếc vỏ ve trở lại thân cau. Trên cao, tiếng ve vẫn ngân dài giữa tầng lá ngập nắng, dồn dập như chưa từng biết mỏi.

Tiếng hát cuối mùa – Ve sầu tận hiến giữa phù sinh

Ngước nhìn vòm lá xanh, tiếng ve không còn đơn thuần là thanh âm của mùa hạ. Nghĩ lại mới hay, chỉ ve đực mới mang chiếc màng nhỏ nơi bụng. Chúng cất tiếng gọi bạn đời, tận lực lưu lại thế hệ tiếp nối trước khi vòng đời khép lại.

Lòng ta bỗng chùng xuống. Một sinh mệnh nằm lặng dưới đất sâu suốt mấy năm trời. Vậy mà khi bước ra ánh sáng, thời gian tồn tại chỉ còn tính bằng tuần ngắn ngủi. Tiếng ve đâu phải tiếng reo vui vô nghĩa. Trong thanh âm dồn dập ấy là sự khẩn trương của một đời hữu hạn. Ve đang sống gấp gáp phần đời cuối cùng dưới ánh mặt trời. Nó hát không để hơn thua, càng không cần khán giả tán thưởng. Nó chỉ đang tận hiến trọn vẹn để hoàn thành điều trời đất giao phó.

Nhìn ve ngẫm đến người, kiếp nhân sinh giữa đất trời rộng lớn cũng chỉ như một mùa hạ ngắn ngủi. Vậy mà biết bao năm tháng, ta cứ mải miết trú ngụ trong những lớp vỏ bọc ngoài thân. Ta để sự trì hoãn và nỗi lo sợ khen chê che lấp đi những điều ý nghĩa nhất. Ngoảnh đầu lại, ta bàng hoàng nhận ra đã quên mất bản ngã đích thực từ bao giờ.

Đến cuối cùng, điều còn đọng lại sâu nhất có lẽ không phải ta đã sở hữu bao nhiêu danh lợi phù hoa. Điều cốt lõi là ta đã từng sống thật với bản tâm và tận hiến hay chưa?

Ve sầu
Khi bước ra ánh sáng, thời gian tồn tại chỉ có vài tuần ngắn ngủi. (Ảnh: Báo Hải Phòng Mới)

Một mùa ve khép lại – Nhẹ nhàng trả về đất

Khi mùa hạ dần khép màn, những chiếc xác ve cũng lặng lẽ rời cành, ngã xuống để hòa vào lòng đất mẹ. Sự tàn rụi này, hóa ra lại là điểm khởi đầu cho một mầm sống mới. Đất bao dung nhận về phần tro bụi, để rồi ngày mai lại trả về cho đời những đôi cánh non tơ. Cái chết của chú ve vì thế chẳng còn điều gì bi lụy, nó nhẹ nhàng như một nhịp thở bình thản của khu vườn. Có khép lại mới có mở ra, có tan vào cát bụi mới có ngày lại cất tiếng gọi cửa mùa hè.

Nhìn chiếc vỏ ve nằm im dưới gốc cau, ta tự nhủ lòng mình cũng nên học cách buông xuống như thế. Khi đã đi qua một mùa tận hiến trọn vẹn với bản tâm, thì lúc rời đi cũng chẳng còn điều gì phải luyến tiếc hay vương bận.

Chiều đang rơi dần trên khu vườn nhỏ. Tiếng ve chỉ còn vài thanh âm thưa thớt cuối ngày. Nắng vàng chảy dài trên những ngọn cau như mật ngọt, và ta thấy lòng mình cũng nhẹ bẫng, hệt như chiếc vỏ ve đã rời cành.