Trên những du thuyền sang trọng phục vụ hành khách nghỉ dưỡng, phía dưới các tầng boong ít người lui tới vẫn có khu vực tạm giữ người gây rối và nơi bảo quản thi thể khi sự cố xảy ra giữa hành trình.
- Thời điểm ăn trứng để hỗ trợ tăng cơ, giảm cân
- Từ 3 lên 4,1 tỷ USD, tài sản bà Phạm Thu Hương thay đổi
- Hải Phòng mở thêm điểm hẹn văn hóa, ẩm thực về đêm
Một nhân viên từng làm việc trên du thuyền đã tiết lộ thông tin này trong video đăng trực tuyến, khiến nhiều người chú ý tới những không gian hiếm khi xuất hiện trong các hình ảnh quảng bá về kỳ nghỉ trên biển. Trước đó, cách một hãng tàu lớn xử lý thi thể hành khách tử vong vào cuối năm 2025 cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội quốc tế.
Đằng sau ánh đèn và các khu nghỉ dưỡng nổi trị giá hàng triệu USD là một hệ thống vận hành mà phần lớn hành khách không nhìn thấy. Khi có người vi phạm pháp luật hoặc qua đời giữa biển, những khu vực đặc biệt dưới boong sẽ được sử dụng.
Phòng tạm giữ trên tàu, trong tiếng Anh thường được gọi là “brig” hoặc “holding cell”, thường nằm ở boong dưới, gần văn phòng an ninh và tách khỏi khu vực sinh hoạt của hành khách. Đây là nơi những người vi phạm quy định hoặc pháp luật có thể bị tạm giữ trong vài giờ hoặc qua đêm, trước khi tàu cập cảng gần nhất để bàn giao cho cơ quan chức năng sở tại.
Theo lời kể của nhân viên từng làm việc trên du thuyền, những cuộc vui quá đà đôi khi dẫn tới ẩu đả hoặc hành hung, đặc biệt trong trường hợp hành khách say xỉn. Người gây rối khi đó có thể được đưa vào căn phòng không có cửa sổ cho tới khi hành trình đến được cảng.
Những không gian không xuất hiện trong quảng cáo
Cùng với khu vực tạm giữ, trên hầu hết các du thuyền lớn còn có một nơi khác ít được hành khách biết tới: nhà xác. Theo chia sẻ được dẫn lại, hơn 72% hành khách đi tàu biển hiện nay trên 60 tuổi và trung bình có ba người qua đời trên các chuyến du thuyền mỗi tuần.
Nhà xác thường gồm các ngăn lạnh bằng thép không gỉ, được bố trí ở boong dưới, gần khu vực chứa thực phẩm, rượu và những vật dụng phục vụ hành trình. Thi thể được bảo quản tại đây cho đến khi tàu cập cảng để đưa người quá cố lên bờ.
Phần lớn các trường hợp tử vong trên tàu được xác định xuất phát từ nguyên nhân tự nhiên, phù hợp với cơ cấu hành khách có nhiều người lớn tuổi đi nghỉ dưỡng dài ngày. Tuy nhiên, theo bài gốc, không phải mọi trường hợp đều có thể được nhìn nhận đơn giản như vậy.
Nghịch lý nằm ở việc trong khi hành khách tận hưởng những dịch vụ của một “khu nghỉ dưỡng nổi”, chỉ cách đó vài tầng boong, đội ngũ an ninh và y tế vẫn phải duy trì những khu vực phục vụ các tình huống mà không một brochure quảng cáo nào đề cập. Hai không gian vận hành song song, nhưng thuộc về hai mặt hoàn toàn khác nhau của cùng một hành trình.
Luật sư Keith Brais, người điều hành một công ty luật tại Florida (Mỹ) chuyên về các vụ thương tích và sự cố hàng hải, từng lưu ý rằng các hãng du thuyền nói chung không bắt buộc phải công bố kết quả điều tra về những ca tử vong của hành khách. Điều này, theo thông tin bài gốc, cho phép các hãng giữ kín những chi tiết có thể ảnh hưởng tới hình ảnh thương hiệu.

Con số trung bình ba người qua đời mỗi tuần có thể không gây chú ý nếu chỉ nhìn riêng từng chuyến đi, nhưng khi quy đổi trong một năm, bài gốc ví con số này với dân số của một khu chung cư nhỏ tại Việt Nam. Đây là thực tế mà ít hành khách hình dung tới khi bước lên tàu với kỳ vọng về một kỳ nghỉ.
Tại Mỹ, Đạo luật An ninh và An toàn tàu du lịch năm 2010 yêu cầu các hãng tàu theo dõi và ghi nhận những vụ việc phạm tội xảy ra trên tàu. Quy định này cho thấy vấn đề an ninh không chỉ tồn tại như những tình huống cá biệt mà đã trở thành nội dung cần được quản lý trong hoạt động của ngành du lịch biển.
Giữa một kỳ nghỉ được quảng bá bằng ánh đèn, nhà hàng và những tầng boong hướng ra biển, vẫn có những căn phòng mà hành khách gần như không bao giờ được nhìn thấy. Ranh giới giữa không gian nghỉ dưỡng và những tình huống không ai mong muốn, theo cách đó, đôi khi chỉ cách nhau vài tầng boong tàu.
Đức Vinh (tổng hợp)
