Vạn sự đồng nhất: khi ta thôi xé lẻ cuộc đời

Giữa bộn bề cuộc sống hiện đại, có lẽ ai cũng từng kiệt sức vì những cuộc đua không tên. Ta mệt mỏi khi phải nhào nặn bản thân cho vừa với khuôn đúc thành – bại, hơn – thua, đúng – sai. Câu cổ ngữ “Vạn sự đồng nhất” vang lên như tiếng chuông nhẹ, nhắc ta trở về với sự bình yên đã thất lạc từ lâu. Khi thôi xé lẻ cuộc đời thành những mảnh vuông tròn phán xét, ta mới chợt nhận ra điều này. Vạn vật vốn dĩ chung một dòng chảy. Lòng người cũng có thể thong dong.

Cội nguồn của phân tranh: Những chiếc thước đo vô hình

Có một điều lạ: chúng ta sinh ra, lớn lên, và dần học cách đặt mọi thứ lên bàn cân. Thành công là tốt, thất bại là xấu. Được thì vui, mất thì buồn. Hơn là sang, thua là hèn. Những chiếc thước đo vô hình ấy ám ảnh ta từ thuở bé. Chúng biến đời sống thành một cuộc chạy đua không có đích đến. Nhưng thử hỏi ai đặt ra những chiếc cân ấy? Xã hội? Gia đình? Hay chính tâm trí ta? Và quan trọng hơn, liệu chúng có thực sự là định lượng đúng cho giá trị của một sinh mệnh?

Chuyện xưa kể rằng, ở khu rừng nọ có một cây sồi già, thân hình cong queo, xù xì, chẳng thể xẻ gỗ làm nhà. Người thợ mộc đi qua liếc mắt rồi bỏ đi, chê cây vô dụng. Thế nhưng, chính cái “vô dụng” trong lối nhìn hạn hẹp ấy lại giúp cây sồi đứng vững suốt ngàn năm. Nó lặng lẽ tỏa bóng giữa rừng, che chở cho những loài nhỏ dưới tán, và hiện diện như một phần bền bỉ của khu rừng. Trong mắt kẻ đo đếm bằng vật chất, nó vô giá trị. Nhưng trong dòng chảy lớn của tự nhiên, nó lại tròn đầy.

Biết đâu, những điều ta gọi là “thất bại”, “kém cỏi” lại chỉ vì chúng không vừa với thước đo hẹp hòi của định kiến? Còn tự thân chúng, vẫn mang một vẻ đẹp và một sứ mệnh riêng. “Vạn sự đồng nhất” nhẹ nhàng chỉ ra rằng: mọi sự đối lập, xét cho cùng, đều có chung một cội nguồn. Như sóng và nước, như mây và mưa, như sáng và tối – không có trạng thái nào tồn tại độc lập. Thành công và thất bại là hai mặt của cùng một hành trình. Được và mất là hai nhịp của cùng một hơi thở. Khi nhận ra điều này, những so đo bỗng hóa hư không. Không phải vì ta buông xuôi, mà vì ta hiểu: chẳng có cái thước đo tuyệt đối nào giữa nhân gian.

vạn sự đồng nhất
Có một điều lạ: chúng ta sinh ra, lớn lên, và dần học cách đặt mọi thứ lên bàn cân. (Ảnh: Báo Hải Phòng Mới)

Vạn sự đồng nhất: Bài học chuyển hóa từ giọt nước thong dong

Mọi trạng thái trên đời đều không ngừng biến đổi. Việc gán giá trị tuyệt đối hay bám víu vào một khoảnh khắc đều là khởi đầu của mệt mỏi. Dù đó là đỉnh cao danh vọng hay đáy sâu thất vọng.

Hãy nhìn vào một giọt nước. Lúc ở trên mây, nó nhẹ bỗng và tự do. Lúc rơi xuống suối, nó va vào đá nhọn, bắn tung tóe. Lúc gặp nhiệt, nó bốc hơi, chẳng còn hình hài. Lúc lại lặng lẽ thấm vào lòng đất sâu thẳm, tịch mịch vô danh. Giọt nước ấy không tự định danh. Nó cũng chẳng nề hà hình tướng. Nó chỉ lặng lẽ chu du – dù ở trên tầng không, dưới khe đá, hay trong lòng đất. Bởi nó hiểu: mọi trạng thái chỉ là tạm thời.

Đời người cũng vậy. Mùa đông đi thì mùa hạ tới. Niềm vui lớn đến mấy cũng không ở lại mãi, nỗi buồn sâu đến mấy cũng có ngày cạn vơi. Hôm nay ở đỉnh cao, chưa chắc ngày mai còn giữ được. Hôm nay dưới đáy sâu, biết đâu ngày mai lại bước lên. Nắm giữ quá chặt chỉ khiến đôi tay thêm mỏi. Nhất là khi phải đối diện với vô thường.

Bám víu vào một trạng thái duy nhất là tự xây ngục tối cho chính mình. Thấu hiểu sự chuyển hóa, ta học cách đón nhận mọi biến thiên. Một cách nhìn khách quan và điềm tĩnh dần hình thành. Buông bỏ không phải là đầu hàng, mà là giữ cho lòng được thong dong, để đôi tay rảnh rang đón nhận những duyên thế mới.

Hòa mình vào dòng chảy: Khi ranh giới tan biến

Tầng sâu xa nhất của “vạn sự đồng nhất” chính là sự xóa nhòa ranh giới giữa “ta” và “thế giới”.Nỗi cô đơn của con người thời đại phần lớn đến từ một cái tôi quá lớn. Nó luôn muốn kiểm soát, muốn kháng cự, muốn hoàn cảnh xoay quanh mình. Càng cố chấp vào cái tôi đơn lẻ, ta càng tự tách mình khỏi đại cục, nhìn đâu cũng thấy nghịch cảnh.

Nhưng khi thực sự thấm nhuần rằng mình là một phần không thể tách rời khỏi dòng chảy lớn kia, mọi sự kháng cự tự nhiên nguôi ngoai. Ta không còn đứng bên ngoài cuộc đời để phán xét hay oán trách. Ta đơn giản là đang ở trong nó, như cá trong nước, như chim trong trời. Chẳng cần phải hô hào “hòa hợp” – bởi khi bản chất đã là một, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi.

Tâm trí khi ấy sẽ tĩnh lặng như mặt hồ giữa rừng sâu. Những lời khen chê, thị phi, định kiến đến rồi đi như gió thoảng qua cành, không để lại vết gợn. Ta vẫn yêu thương, vẫn làm việc, vẫn cống hiến tận cùng, nhưng bằng một trái tim tự do, không bị ngoại cảnh cầm tù.

vạn sự đồng nhất
Những lời khen chê, thị phi, định kiến đến rồi đi như gió thoảng qua cành, không để lại vết gợn. (Ảnh: Báo Hải Phòng Mới)

Vạn sự đồng nhất: Tâm tĩnh, đời thong dong

Sống với tinh thần “Vạn sự đồng nhất” không phải là trốn đời hay tiêu cực. Đó là nghệ thuật giữ cho mình một khoảng lặng giữa bộn bề, một tọa độ tĩnh tại giữa dòng xô bồ. Sẽ có những ngày ta quên, lại cuốn vào những toan tính nhỏ nhặt, lại mệt mỏi vì những điều chưa kịp buông. Điều đó cũng không sao cả. Bởi “vạn sự đồng nhất” không phải một cái đích để cán mốc, nó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, lâu lâu lại thì thầm bên tai để thức tỉnh ta quay về.

Khi tâm đứng vững ở trung tâm tĩnh lặng ấy, ta sẽ thấy điều khác đi. Trong cái vội vã có cái thâm trầm. Trong cái đổi thay có cái bất biến. Ta bước qua những ngày tháng – không vội vã, không gồng gượng, mà thong dong như chính cuộc đời đang thở. Không phải để chinh phục điều gì, chỉ đơn giản là để sống, trọn vẹn và tự do, giữa nhân gian bao la.