Người bán vé số và bài toán sinh kế của người khuyết tật

Trường hợp của chị Trần Thị Nhàn tại Việt Nam đặt ra những góc nhìn về khả năng tự chủ tài chính và mạng lưới hỗ trợ cộng đồng đối với những người yếu thế.

Người bán vé số đối mặt với rào cản y tế và kinh tế

Theo quan sát của giới phân tích xã hội, những người khuyết tật như chị Nhàn thường phải tự tạo ra các công cụ lao động đặc thù để thích nghi với môi trường đô thị chưa hoàn thiện về hạ tầng tiếp cận. Việc chị phải tự cải tiến xe lăn thành xe điện sau khi người đồng hành chuyển sang công việc khác cho thấy tính chủ động cao nhưng cũng phản ánh sự thiếu hụt các dịch vụ hỗ trợ chính quy. Mỗi ngày, chị phải làm việc hơn 12 tiếng đồng hồ trên đường phố để đảm bảo mức thu nhập tối thiểu, bất chấp những rủi ro về sức khỏe do biến chứng vaccine từ nhỏ.

Mức thu nhập 200.000 đồng mỗi ngày, sau khi trừ các chi phí thuê trọ và sinh hoạt tại một thành phố lớn, khiến việc tích lũy trở thành một thách thức dài hạn. Chị Nhàn cho biết doanh số bán hàng đã giảm từ 300 xuống còn 200 tờ mỗi ngày do sức mua biến động, buộc người lao động phải kéo dài thời gian làm việc đến tận đêm khuya. Đây là tình trạng chung của nhiều lao động tự do trong lĩnh vực vé số dạo, nơi mà thu nhập phụ thuộc hoàn toàn vào lòng hảo tâm và sự may mắn của thị trường hằng ngày.

Một số nhà quan sát cho rằng, mô hình chung sống của nhóm ba người khuyết tật tại Thủ Dầu Một là một dạng “mạng lưới an sinh tự phát”. Bằng cách chia sẻ không gian sống và hỗ trợ nhau trong các sinh hoạt cơ bản, họ đã giảm thiểu được chi phí và tạo ra một điểm tựa tâm lý quan trọng. Tuy nhiên, sự phụ thuộc lẫn nhau này cũng bộc lộ những lỗ hổng khi có thành viên gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng, trong bối cảnh các khoản tích lũy cho bảo hiểm y tế hoặc dự phòng rủi ro của họ gần như bằng không.

Phân tích về giấc mơ hồi hương và áp lực tài chính

Người dân tại chợ Thủ Dầu Một luôn dành sự quan tâm, giúp đỡ chị Nhàn bằng việc mua vé số và hỗ trợ nhu yếu phẩm. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí)

Ước mơ trở về quê để mở tiệm tạp hóa của chị Nhàn đòi hỏi một khoản vốn khoảng 50 triệu đồng, số tiền tương đương với hơn 250 ngày thu nhập ròng không chi tiêu. Đây là một con số khổng lồ đối với một người bán vé số nằm xe lăn, nhất là khi chị đã từng thất bại trong việc kinh doanh trước đó do thiếu vốn và kinh nghiệm. Phân tích về khả năng hồi hương, có thể thấy áp lực phải “không trở thành gánh nặng” cho gia đình là yếu tố tâm lý chủ chốt khiến chị chấp nhận mưu sinh xa nhà trong suốt 4 năm qua.

Hiện nay, mẹ của chị Nhàn đã bước sang tuổi 60 và vẫn phải thực hiện các công việc nặng nhọc ngoài đồng ruộng để duy trì cuộc sống tại Hải Dương. Khoảng cách địa lý và chi phí đi lại đắt đỏ khiến chị chỉ có thể về thăm nhà vào cuối tháng Giêng hằng năm để tiết kiệm chi phí vé xe. Sự chia cắt này phản ánh thực trạng của nhiều gia đình lao động di cư tại Việt Nam, nơi mà việc chăm sóc người già và người khuyết tật thường bị gián đoạn do áp lực phải đi xa để kiếm tìm thu nhập cao hơn.

Kết luận lại, câu chuyện của chị Nhàn không chỉ là về nghị lực cá nhân mà còn là minh chứng cho tinh thần tương thân tương ái trong cộng đồng người dân địa phương. Sự hỗ trợ từ các tiểu thương và chủ nhà trọ đã đóng vai trò như một bộ giảm xóc kinh tế, giúp chị duy trì cuộc sống qua những giai đoạn khó khăn nhất. Dù tương lai về một tiệm tạp hóa tại quê nhà còn nhiều trở ngại, nhưng sự kiên trì của chị đang tạo ra những giá trị tích cực về quyền lao động và lòng tự trọng của người khuyết tật.

Đỗ Vân (tổng hợp)