Phụ nữ Nghệ An nhọc nhằn mưu sinh bằng nghề cào ngao tự nhiên

Dưới cái nắng cháy da tại vùng biển Quỳnh, hàng chục phụ nữ vẫn kiên trì bám trụ với nghề cào ngao để chắt chiu từng đồng bạc lẻ nuôi nấng gia đình mình.

Nghề cào ngao và nỗi lo cơm áo gạo tiền mỗi ngày

Bên cạnh vài sào ruộng cho năng suất thấp, nhiều người dân vùng huyện Quỳnh Lưu cũ coi việc cào ngao tự nhiên là nguồn sống quan trọng để duy trì sinh hoạt. Khác với ngao nuôi công nghiệp, ngao tự nhiên ở đây ẩn sâu dưới lớp cát mặn, đòi hỏi người thợ phải có sự nhẫn nại và sức chịu đựng phi thường. Họ phải dùng thìa hoặc cuốc nhỏ lật từng lớp cát, có khi đào bới cả tiếng đồng hồ mới thấy được một con ngao nhỏ nằm sâu phía dưới.

Mỗi kg ngao bán ra chỉ thu về khoảng 35.000 đồng, một con số khiêm tốn so với công sức lao động nặng nhọc bỏ ra dưới thời tiết khắc nghiệt. Những loại ngao lớn hơn có giá trị cao hơn nhưng lại cực kỳ hiếm thấy trên bãi cát mênh mông này. Sau nhiều giờ ròng rã mưu sinh, một người lao động thường chỉ kiếm được vài chục nghìn đồng, vừa đủ cho một mớ rau hay chút thức ăn cơ bản cho cả nhà.

Dù cực nhọc và thu nhập được ví như “bọt bèo”, những người phụ nữ nơi đây vẫn không nỡ bỏ nghề vì họ gần như không còn nguồn thu nào khác. Họ chấp nhận “neo mình” bên bãi cát, đối mặt với những cơn gió mặn và cái nóng như đổ lửa để chắt chiu từng đồng vun vén cho tổ ấm. Sự kiên trì này bắt nguồn từ trách nhiệm đối với gia đình và nỗi lo cho bữa cơm ngày mai của những người nông dân nghèo khó.

Sự bền bỉ của những người lao động nơi biển nghèo

Ở tuổi 65, bà Phạm Thị Thương vẫn đều đặn ra biển từ 5 giờ sáng mặc cho những cơn đau nhức từ căn bệnh thoát vị đĩa đệm luôn hành hạ. Dù con cái đã trưởng thành và muốn mẹ nghỉ ngơi, nhưng thói quen lao động đã thấm sâu vào máu thịt của người phụ nữ miền biển này. Việc đi cào ngao không chỉ giúp bà có thêm khoản thu nhập nhỏ mà còn giúp tinh thần bà sảng khoái hơn sau những giờ làm việc mệt mỏi.

Bà Nguyễn Thị Hai, một phụ nữ 70 tuổi khác, lại tìm thấy niềm vui trong việc tận hưởng không gian thoáng đãng và không khí trong lành mỗi sáng trên bãi biển. Bà coi đây là cơ hội để rèn luyện sự dẻo dai của tuổi già và tìm kiếm những “món quà” nhỏ bé từ đại dương bao la. Dù rổ ngao đầy hay vơi sau mỗi buổi làm việc, bà luôn nở nụ cười hiền hậu và trân trọng thành quả lao động của chính mình.

Trong khi đó, những phụ nữ trẻ thường mang theo con nhỏ ra bãi biển, vừa làm việc vừa tạo điều kiện cho trẻ em được nô đùa tự do trên cát. Những đứa trẻ coi việc tìm ngao như một trò chơi thú vị, giúp các em hiểu rõ hơn về giá trị của lao động và tạm rời xa các thiết bị điện tử. Bức tranh mưu sinh tại biển Quỳnh không chỉ có sự nhọc nhằn mà còn chứa đựng một sức sống mãnh liệt và đầy bền bỉ của con người xứ Nghệ.

Vũ Hiếu (tổng hợp)