Cha con đoàn tụ sau 25 năm bặt tin, nhận ra nhờ vết sẹo tay

Ông Thái Đình Hoàng (76 tuổi, xã Văn Hiến, Nghệ An) ôm chầm lấy con trai út sau 25 năm biệt tăm, nhận ra con nhờ vết sẹo dài trên cánh tay trái.

Năm 1997, anh Thái Đình Hùng (48 tuổi) rời quê vào TPHCM tìm việc, sau đó biệt tích từ tháng 6/2001. Ngày 25/6/2026 vừa qua, anh cùng hai con trở về xã Văn Hiến sau hành trình hơn 1.000km, khép lại 25 năm gia đình chờ đợi trong vô vọng.

Ông Hoàng và vợ có ba người con trai. Gia đình sống bằng vài sào ruộng và nương chè, người con thứ hai liệt nửa người sau một trận sốt kéo dài từ nhỏ.

Năm 1997, sau khi tốt nghiệp THPT, Hùng vào TPHCM ở nhờ nhà bác, xin làm công nhân quốc phòng không được, chuyển sang làm thợ hồ. Hơn một năm sau, anh gãy tay trái vì tai nạn giao thông, cha mẹ vào Nam đưa về quê chữa trị.

Tháng 6/2001, sức khỏe hồi phục, Hùng lặng lẽ rời nhà với 8.000 đồng trong túi. Anh đi bộ ra quốc lộ, được một tài xế xe khách cho đi nhờ vào Nam.

Vài tháng sau, anh gửi cuốn sổ hộ khẩu về quê nhờ người cùng xóm. Từ đó, gia đình không nhận thêm bất kỳ tin tức nào, không thư, không điện thoại.

“Lúc đó gia đình chỉ lo đủ bữa ăn, không có điều kiện chữa trị cho con”, ông Hoàng nhớ lại.

Tại TPHCM, Hùng tiếp tục làm thợ xây. Năm 2004, anh gặp chị Vũ Thị Hoàng, công nhân da giày quê Quảng Nam cũ, hai người kết hôn, sinh hai con và mua được một mảnh đất nhỏ.

Nhiều năm chị Hoàng giục chồng về quê nhận lại gia đình, nhưng Hùng mặc cảm vì quyết định bồng bột năm xưa. “Tuổi trẻ ai cũng có sai lầm. Vợ luôn giục tôi đưa các con về gặp ông bà nội, biết quê hương của mình. Dự định từ năm ngoái nhưng đến năm nay mới thực hiện được”, anh nói.

Rạng sáng 24/6/2026, Hùng cùng hai con lên xe khách từ TPHCM về Nghệ An. Sau quãng đường hơn 1.000km, ngày 25/6/2026, khi còn cách nhà khoảng 3km, anh xuống xe, gần như không nhận ra con đường đất ngày nào giờ đã bê tông hóa.

Tìm đến ngôi nhà cũ, anh mới biết cha mẹ đã chuyển sang căn nhà ông bà để lại. Người chị dâu chạy sang báo tin, vợ chồng ông Hoàng vội chạy đến.

Người đàn ông trước mặt đen hơn, gầy hơn nhiều so với ký ức. “Nhìn từ xa, tôi không nhận ra. Chỉ đến khi ôm con, vén tay áo thấy vết sẹo dài trên cánh tay trái, tôi mới chắc chắn đó là Hùng. Hai cha con chẳng nói được câu nào, chỉ biết ôm nhau khóc”, ông Hoàng kể.

Vợ ông Hoàng mắt đã mờ, phải nhìn thật lâu mới nhận ra con trai. “Những năm tháng cuối đời, gia đình tôi cũng được sum họp”, ông Hoàng nói.

Hùng và hai con dự kiến ở quê đến hết tháng 8, trong thời gian đó anh làm lại giấy tờ tùy thân. Khi vợ thu xếp được công việc, cả gia đình sẽ về quê tổ chức một bữa cơm đoàn viên, mời họ hàng, xóm giềng.

Ông Nguyễn Cảnh Sáu, xóm trưởng xóm Đông Xuân, cho biết nhiều năm trước chính quyền địa phương từng tổ chức tìm kiếm Hùng nhưng không có kết quả. “Những ngày qua, anh Hùng đưa các con trở về đoàn tụ với gia đình, bà con lối xóm ai cũng mừng. Đây là cuộc sum họp mà nhiều người từng nghĩ sẽ không bao giờ có được”, ông Sáu nói.

Vinh Vũ (tổng hợp)