Sam 9 tuổi làm thơ rao trứng phụ mẹ, cả hẻm chờ tiếng rao mỗi chiều

Nguyễn Phước Quý K., 9 tuổi, tên gọi Sam, sống tại phường Gia Định TP.HCM, tự làm thơ rao trứng lộn phụ mẹ sau giờ học, giúp tiệm từ bán ế một nồi đến hết sạch 2–3 nồi mỗi chiều trước 6 giờ tối.

Mỗi ngày sau 16h, Sam đội nón bảo hiểm, đạp xe nhỏ chạy dọc hẻm Lê Văn Duyệt, bật loa rao những câu thơ tự làm. Clip tiếng rao của cậu bé lan nhanh trên mạng xã hội và thu hút hàng triệu lượt xem.

Sam tự nghĩ ra ý tưởng đi rao phụ mẹ và tự đặt giới hạn: không bật loa quá muộn để hàng xóm được nghỉ ngơi, không chạy ra ngoài hẻm khuất tầm mắt mẹ. Chị Trần Ngọc Trang (36 tuổi) cho biết thơ rao ra đời từ những buổi hai mẹ con đọc sách, đọc thơ cùng nhau mỗi ngày.

“Một trong những lần như vậy, hai má con nảy ra ý tưởng ‘chế biến’ các câu thơ thành lời rao bán hàng. Sam rất hào hứng, tự lấy loa để thu âm”, chị Trang kể — và cho biết thêm Sam rất kỹ tính, câu nào chưa đúng vần là nhất quyết không chịu thu.

Chị Trang là mẹ đơn thân, từng hai năm làm việc ở Thái Lan rồi trở về vì không muốn con lớn lên thiếu mẹ. Khuya chị nhập trứng từ mối tỉnh, rọi và phân loại từng quả; sáng bán bỏ mối và bán sống; chiều cùng Sam dọn hàng và luộc trứng. Hai năm buôn bán không thuận, từ khi Sam đi rao bằng thơ, tiệm ổn định hơn rõ rệt.

“Hồi trước luộc chỉ có một nồi, hai má con bán tới 8–9 giờ tối có hôm còn nguyên. Từ ngày nghĩ ra ý tưởng làm thơ, Sam chạy xe đi rao thì má bán 2–3 nồi mà mới 6 giờ tối đã hết sạch”, chị Trang nói, xoa đầu cậu con trai.

Chị dạy Sam tự chuẩn bị buổi sáng, chiều phụ mẹ, tối học võ ba buổi mỗi tuần và viết nhật ký ghi lại từng ngày. “Mình muốn Sam tự lập nhưng trong khuôn khổ. Mình cũng không muốn quá bảo bọc mà muốn con có những ‘va chạm’ trong sự kiểm soát, chừng mực để con được lớn lên tự tin đối diện với những khó khăn trên đường đời mai sau”, chị chia sẻ.

Mỗi chiều, người trong hẻm nghe tiếng loa quen là biết Sam đã tan học. Có người ghé mua trứng, có người chỉ muốn nghe hôm nay cậu bé đọc vần gì — và “nhiều khi người ta không chờ trứng, mà chờ nghe chiều nay em Sam rao câu gì”, chị Trang cười nói.

Nghĩa Nguyễn (tổng hợp)