Nghỉ hưu lên phố trông cháu, tôi dần thấy mình thành người giúp việc

Sau khi nghỉ hưu, người mẹ lên thành phố sống cùng con trai để trông cháu, nhưng hơn một tháng sau, bà mệt mỏi khi việc nhà và nhiều khoản chi tiêu đều dần đặt lên vai mình.

Tôi vừa nghỉ hưu được vài ngày thì con trai gọi điện nhờ lên thành phố trông cháu vì hai vợ chồng đi làm cả ngày, trong khi ông bà ngoại ở xa. Nghĩ ở quê một mình cũng buồn, tôi thu xếp quần áo, mang theo ít rau, trứng gà rồi lên sống cùng các con.

Những ngày đầu, tôi thấy vui vì có cháu bên cạnh. Sáng tôi nấu ăn, đưa cháu đi học, về nhà quét dọn, giặt giũ, chiều đón cháu rồi chuẩn bị cơm tối, nghĩ rằng mình còn khỏe thì giúp con được ngày nào hay ngày ấy.

Khoảng hơn một tháng sau, sự mệt mỏi bắt đầu xuất hiện. Việc nấu nướng, dọn dẹp, đi chợ và nhiều khoản chi tiêu trong gia đình dần trở thành phần việc tôi tự đảm nhận.

Tiền lương hưu của tôi vốn không nhiều, nhưng tháng nào cũng phải trích ra mua thức ăn, rau củ, thịt cá, sữa cho cháu cùng những khoản lặt vặt khác. Con dâu gần như không đưa tiền sinh hoạt cho tôi.

Điều khiến tôi khó xử là sáng nào trước khi đi làm, con dâu cũng dặn hôm nay ăn gì, mua ở đâu, chỗ nào có thịt cá tươi hoặc loại rau nào ngon. Có hôm, con còn nhắn tôi mua đúng loại cá hôm trước vì cháu thích ăn.

Tôi vẫn ghi nhớ những lời dặn ấy và tự bỏ tiền mua. Ban đầu, tôi nghĩ các con quá bận nên quên đưa tiền, nhưng nhiều lần trôi qua, tôi bắt đầu nhận ra tiền của mình dường như đã được xem như tiền sinh hoạt chung.

Một lần, trường của cháu thông báo thu tiền đồng phục. Con dâu nhờ tôi tiện đường đón cháu thì ghé nộp giúp, nói cứ đóng trước để cháu kịp nhận đồng phục rồi sẽ gửi lại sau.Tôi đóng tiền như lời con dâu nhờ. Nhưng một tuần trôi qua, khoản tiền ấy vẫn chưa được gửi lại.

Khi sự giúp đỡ trở thành gánh nặng

Tôi nghỉ hưu với mong muốn những năm tháng sau này được sống nhẹ nhàng hơn. Thế nhưng sau hơn một tháng ở thành phố, tôi bắt đầu có cảm giác mình giống một người giúp việc không lương, trong khi chính mình còn phải lấy tiền lương hưu để trang trải những việc vốn không phải trách nhiệm riêng của mình.

Tôi bắt đầu nhớ căn nhà dưới quê. Ở đó, tôi có thể sống cuộc sống riêng của mình không phải tất bật từ sáng đến tối và cũng không phải cân nhắc từng khoản tiền mình bỏ ra cho sinh hoạt của gia đình.

Tôi thương con, thương cháu nên trước đây không nghĩ nhiều đến chuyện được – mất. Nhưng giúp con không có nghĩa là phải để con cái quen với việc mình luôn sẵn sàng gánh thay mọi thứ.

Có lẽ cuối tuần này, tôi sẽ nói với con trai rằng mình muốn về quê. Nếu các con cần người trông cháu, chúng có thể tìm một cách khác để vừa lo được cho con nhỏ, vừa giữ được sự thoải mái và tôn trọng giữa những người trong gia đình.

Nguyễn Nhàn (tổng hợp)