Dù liệt hai chân, anh Dương Hữu Nhị vẫn là trụ cột nuôi cha chạy thận và mẹ ung thư giai đoạn cuối bằng nghề vá xe, bán vé số tại An Giang.
- TP.HCM tăng cường biện pháp đảm bảo an toàn thực phẩm tại trường học
- Nhà máy nhiệt điện Vũng Áng 2 khánh thành tại Hà Tĩnh
- Tiếng kêu cứu của chàng trai 18 tuổi cần 70 triệu mổ tim
Gánh nặng bệnh tật bủa vây căn nhà lá
Giữa cái nắng gắt của miền Tây tại xã Hội An, tỉnh An Giang, người dân địa phương thường xuyên thấy anh Dương Hữu Nhị miệt mài bên mái chòi lá xiêu vẹo để vá xe cho học sinh. Di chứng từ cơn sốt bại liệt năm 5 tuổi khiến đôi chân anh vĩnh viễn không thể đi lại, buộc anh phải di chuyển bằng chiếc xe tự chế và dùng đôi tay làm điểm tựa cho mọi sinh hoạt. Dù cơ thể khiếm khuyết, anh vẫn đang gánh vác vai trò trụ cột duy nhất cho cả gia đình trong cơn bĩ cực.
Bi kịch chồng chất khi cha anh, ông Dương Hữu Lây, hiện phải duy trì sự sống bằng các đợt chạy thận nhân tạo ngặt nghèo. Cùng lúc đó, mẹ anh là bà Trần Thị Bé Nhỏ cũng đang héo hắt từng ngày vì căn bệnh ung thư tuyến giáp đã bước sang giai đoạn cuối. Những cơn đau xé lòng của người mẹ và nhịp thở khó nhọc của người cha trở thành áp lực tinh thần đè nặng lên đôi vai của người đàn ông khuyết tật này.
Trước khi rơi vào cảnh kiệt quệ, gia đình đã dồn mọi nguồn lực từ cầm cố giấy tờ đất đến làm thuê đủ việc để chữa trị cho ông Lây. Trong hoàn cảnh túng quẫn, bà Nhỏ từng chọn cách im lặng chịu đựng bệnh tật để dành dụm từng đồng cho chồng chạy thận. Hiện tại, khi cả hai cùng đổ bệnh, mọi chi phí thuốc men và sinh hoạt phí đều trông chờ hoàn toàn vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh Nhị.
Nỗ lực mưu sinh của anh Dương Hữu Nhị
Hằng ngày, anh Nhị bắt đầu công việc bằng việc đi bán hơn 150 tờ vé số, sau đó tranh thủ về vá xe lưu động cho học sinh ngay bên mé sông. Đôi tay thuần thục thực hiện các thao tác chà, gõ, dán mang về cho anh khoản thu nhập khoảng 100.000 đồng mỗi ngày. Tuy nhiên, số tiền này chẳng thấm vào đâu so với chi phí chạy thận và thuốc giảm đau lên tới gần 400.000 đồng mỗi ngày cho cả cha và mẹ.
Đại diện chính quyền địa phương xác nhận gia đình anh thuộc diện hộ cận nghèo và đang nhận khoản trợ cấp xã hội ít ỏi hàng tháng. Dù được cộng đồng hỗ trợ thêm gạo và quà từ các nhà hảo tâm, nhưng các khoản này vẫn khó lòng bù đắp được gánh nặng y tế quá lớn mà gia đình đang đối mặt. Vừa qua, do bệnh tình quá nặng và để giảm áp lực kinh tế cho con trai, bà Nhỏ đã được đưa về nhà chăm sóc thay vì tiếp tục điều trị tại bệnh viện.
Dù cuộc sống đầy rẫy khó khăn, anh Nhị vẫn kiên cường làm việc không quản nắng mưa dưới mái hiên cũ nát. Anh dành trọn số tiền kiếm được từ mồ hôi và bụi đường để mua thêm thời gian sống cho đấng sinh thành mà không giữ lại gì cho bản thân. Ý chí sống và lòng hiếu thảo của người đàn ông liệt hai chân này đang trở thành biểu tượng của sự nghị lực tại vùng quê An Giang.
Theo: Báo Dân trí
