LI BĂNG – Các làng Cơ Đốc giáo ở miền nam Li Băng bác bỏ đề xuất sáp nhập vào Israel do Thủ tướng Benjamin Netanyahu đưa ra, trong lúc Iran gắn số phận Hezbollah vào bản ghi nhớ đàm phán với Mỹ.
- Sáu điểm 10 toán một lớp, thầy giáo xứ Thanh nói về cách dạy
- Công an Lào Cai xác định chủ ô tô tông hai người rồi bỏ trốn
- Não quá tải ở người trẻ: Áp lực công việc đứng sau tình trạng nhớ nhớ quên quên
Thủ tướng Netanyahu ngày 05/7 nói một số làng ở miền nam Li Băng đã “yêu cầu được sáp nhập” vào Israel để tránh Hezbollah, nhưng thị trưởng làng Rmeish, ông Hanna al-Amil, gọi ý tưởng đó là “hoàn toàn không thể”. Cùng ngày, Tư lệnh quân đội Israel Eyal Zamir thăm binh sĩ gần Lâu đài Beaufort và tuyên bố lực lượng Israel sẽ “tiếp tục hành động quyết đoán để loại bỏ các mối đe dọa khỏi lãnh thổ Li Băng”.
Ngày 06/7, các làng Cơ Đốc giáo ở miền nam Li Băng ra tuyên bố chung, họ khẳng định sẽ ở lại trên mảnh đất của mình, giữ lòng trung thành với lá cờ Li Băng. Không ai trong số họ nhắc đến đề xuất của Netanyahu bằng lời lẽ mềm mỏng.
Tel Aviv vẫn giữ phần lớn vùng kiểm soát ở miền nam, nhưng theo hãng tin Ynet ngày 06/7, quân đội Israel đang chuẩn bị bàn giao hai khu vực hạn chế cho quân đội Li Băng, và việc bàn giao đầy đủ sẽ chờ đến khi Hezbollah bị giải giáp.
Iran không đứng ngoài hồ sơ này, Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf ngày 06/7 nói Tehran coi trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Li Băng, đồng thời yêu cầu việc chấm dứt chiến sự nhằm vào “trục kháng chiến” phải có mặt trong bản ghi nhớ với Mỹ. Hezbollah, theo cách đặt vấn đề đó, vừa là đối trọng của Iran trước Israel, vừa là quân bài trên bàn đàm phán.
Xa hơn về phía nam, eo biển Hormuz cũng không yên, ngày 05/7, Tùy viên thương mại Iran tại Doha, ông Abbas Abdolkhani, cho biết hoạt động vận chuyển hàng hóa giữa cảng Dayyer của Iran và cảng Al Ruwais của Qatar đã được khôi phục sau gần 5 tháng gián đoạn.
Nhưng khôi phục thương mại không có nghĩa tranh chấp đã chấm dứt, Đại sứ Iran tại Trung Quốc, ông Abdolreza Rahmani Fazli, ngày 05/7 nói, các tàu qua Hormuz sẽ phải trả “phí dịch vụ”, còn Trung Quốc và một số nước “thân thiện” có thể được ưu đãi. Iran gọi đây là khoản phí phục vụ an ninh, giám sát lưu thông và xử lý môi trường; Iran cũng đang bàn với Oman về các thỏa thuận quản lý eo biển mới.
Phía Mỹ không chấp nhận cách đặt vấn đề đó, theo bản ghi nhớ 14 điểm giữa Mỹ và Iran, tàu thương mại được qua Hormuz miễn phí trong 60 ngày, và Washington khẳng định Iran không được thu phí trong bất kỳ thỏa thuận cuối cùng nào.
Vòng đàm phán tiếp theo giữa Mỹ và Iran sẽ diễn ra tại Pakistan trong tuần này. Ông Ghalibaf thừa nhận hai bên còn bất đồng sâu sắc, nhưng nói việc thực hiện bản ghi nhớ là “khó khăn nhưng vẫn khả thi”. Câu trả lời cho lời thừa nhận đó sẽ đến từ bàn đàm phán ở Pakistan, không phải từ tuyên bố ở Li Băng hay Hormuz.
Nguyễn Chiến (tổng hợp)
