Lời khen của giáo viên không chỉ là sự động viên mà còn là chìa khóa mở cửa tâm hồn. Câu chuyện về cậu bé lớp 5 dần thay đổi nhờ những dòng chữ nhỏ.
- Nhà xe điều chỉnh giá vé theo đà giảm sâu của giá xăng dầu
- Bạo lực chính trị Mỹ gia tăng sau vụ nổ súng nhắm vào ông Trump
- Đồng Nai: Điều tra vụ nam công nhân bị hành hung tại khu công nghiệp
Hành trình phá bỏ rào cản của lời khen của giáo viên
Trong một lớp học lớp 5 cách đây chín năm, có một cậu học trò luôn chọn cách ngồi một mình nơi góc lớp. Không gây rối cũng chẳng học giỏi nổi trội, em lặng lẽ tách biệt khỏi những trò chơi náo nhiệt của bạn bè trong giờ giải lao. Đôi mắt em đôi khi đỏ hoe vì những nỗi niềm riêng mà sau này giáo viên mới thấu hiểu qua hoàn cảnh gia đình khó khăn và người cha đang phải thụ án tù.
Chứng kiến sự dè chừng và khép kín ấy, người giáo viên chủ nhiệm đã không chọn cách hỏi han dồn dập hay ép buộc em phải mở lòng ngay lập tức. Thay vào đó, cô bắt đầu quan sát em tỉ mỉ hơn qua từng tiết học để tìm kiếm những điểm sáng dù là nhỏ nhất. Từ một nét chữ ngay ngắn hơn ngày thường đến một bài làm ít lỗi sai, cô đều trân trọng ghi nhận để chuẩn bị cho kế hoạch tiếp cận tâm hồn em.
Những lời khen ngợi bắt đầu xuất hiện, đôi khi là lời nói trực tiếp, nhưng thường xuyên nhất là những dòng nhận xét viết tay vào vở bài tập. Những câu chữ giản dị như “Cô tin con làm được” hay “Hôm nay con đã cố gắng rất nhiều” được viết ra với mong muốn duy nhất là đem lại chút ấm áp cho đứa trẻ vốn thiếu vắng sự khích lệ. Cô không ngờ rằng chính những dòng chữ vội vàng ấy lại là nhịp cầu đầu tiên bước vào thế giới nội tâm đầy rào cản của em.
Sự thay đổi kỳ diệu từ những dòng chữ nhỏ
Hiệu quả từ phương pháp kiên trì này đã sớm bộc lộ khi cậu bé dần thay đổi thái độ đối với cô giáo và bạn bè xung quanh. Em không còn né tránh ánh nhìn, bắt đầu nở nụ cười và chủ động đến gần cô để kể về những câu chuyện sinh hoạt đời thường giản đơn. Những cuộc trò chuyện ấy tuy không có gì đặc biệt về nội dung nhưng lại là minh chứng rõ nét cho thấy em đang dần học lại cách đặt niềm tin vào một người lớn.
Người mẹ của em sau đó đã tâm sự rằng cậu bé luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc mỗi khi nhận được lời phê tích cực từ giáo viên trong vở bài tập. Em nâng niu cuốn vở, đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy đến mức thuộc lòng như một báu vật tinh thần vô giá giữa cuộc sống gia đình còn nhiều vất vả. Điều này khiến người giáo viên lặng người khi nhận ra sức mạnh to lớn của sự thấu hiểu và lòng tốt đối với sự phát triển tâm lý của trẻ thơ.
Chín năm trôi qua, cậu học trò nhút nhát ngày nào giờ đã trở thành sinh viên của một trường đại học tại TP.HCM với sự tự tin và bản lĩnh vững vàng. Thành công lớn nhất không chỉ là con đường học vấn, mà là việc em đã biết tin vào giá trị của chính bản thân mình sau những tổn thương quá khứ. Câu chuyện là lời nhắc nhở rằng đôi khi chỉ cần một niềm tin đúng lúc và một lời động viên chân thành là đủ để thay đổi cả một cuộc đời.
Theo: Báo Tuổi Trẻ
