Mỗi mùa Vu Lan, một người con lại trở về chùa làng, cài bông hồng trắng trên ngực áo và nhớ về người mẹ nghèo từng nhường những củ khoai ngon cho chồng con.
- Giả danh cán bộ công an, người phụ nữ chiếm đoạt tiền và sầu riêng
- Ông Trump siết chiến tranh kinh tế, cảnh báo các nước cứu Iran
- Từ một cú ngã ở Hà Giang đến mái nhà bên Ireland
Giữa tháng Bảy âm lịch, khi các chùa chuẩn bị cho đại lễ Vu Lan báo hiếu ngày 27/8/2026, ký ức về người mẹ đã khuất từ 10 năm trước vẫn trở về nguyên vẹn trong lòng người con xa quê. Kể từ ngày không còn cả cha lẫn mẹ, chiếc hoa trắng trở thành dấu nhắc về những người đã dành gần như cả cuộc đời cho gia đình.
“Tôi khóc vì nhớ, vì thương mẹ – người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời cho chồng con, mà dường như chưa một lần được sống cho riêng mình”, người con viết trong dòng hồi ức gửi về tòa soạn.
Trong lễ Vu Lan, nghi thức bông hồng cài áo nhắc mỗi người về cha mẹ và công ơn sinh thành. Theo tư liệu được bài gốc dẫn từ chùa Pháp Nhãn ở bang Texas, Mỹ, hoa hồng đỏ dành cho người còn mẹ, còn hoa trắng được cài khi mẹ đã khuất.
Tại Việt Nam, Vu Lan diễn ra vào rằm tháng Bảy âm lịch hằng năm và năm 2026 rơi vào dịp cả nước hướng về kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 02/9. Với nhiều gia đình nông thôn Bắc Bộ trước Đổi mới, những bữa cơm độn ngô, khoai, sắn từng là điều quen thuộc, còn thịt cá chủ yếu xuất hiện vào ngày Tết hoặc giỗ chạp.
Trong những căn nhà nghèo ấy, nhiều người mẹ đã chọn phần ít hơn về mình để con cái có được phần ngon hơn. Những chiếc áo vá nhiều lần, những bữa ăn qua loa và sự tần tảo ngoài đồng cũng trở thành một phần ký ức của nhiều thế hệ.
Khi người mẹ luôn nhận phần ít hơn
Điều khiến người con nhớ mãi không chỉ là những năm tháng thiếu thốn, mà là cách mẹ âm thầm đối diện với cái nghèo. Nhà thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng bà cố để các con không cảm thấy mình đang thiếu thốn.
Những củ khoai nhỏ, khoai sâu thường được mẹ nhận về phần mình, còn những củ to, ngon dành cho con cái. Có bữa khoai gần hết, bà nói mình đã ăn trước để chồng con yên tâm dùng bữa.

Sự hy sinh ấy không chỉ nằm trong những bữa cơm. Ngoài gần một mẫu ruộng, mẹ còn tranh thủ lúc nông nhàn đi làm thuê, mua lúa về xay giã để kiếm thêm cám, tấm nuôi gà lợn.
Cuộc sống của bà gắn với công việc đồng áng và những tính toán nhỏ để gia đình có thêm cái ăn. Cùng với sự chân tình dành cho xóm giềng, những tháng năm ấy đã để lại trong lòng người con hình ảnh về một người mẹ luôn gánh vác gia đình mà ít khi nói đến những nhọc nhằn của mình.
Mười năm sau ngày mẹ khuất núi, điều còn day dứt nhất không chỉ là những tháng ngày gian khó. Người con vẫn tự hỏi liệu trong một cuộc đời dành phần lớn thời gian cho chồng con, đã khi nào mẹ có dịp sống cho chính mình.
Có lẽ, báo hiếu không chỉ là câu chuyện của một mùa Vu Lan. Khi cha mẹ vẫn còn hiện diện trong những bữa cơm thường ngày, sự quan tâm và yêu thương cũng cần được nói ra trước khi một ngày nào đó, trên ngực áo chỉ còn lại một bông hồng trắng.
Vũ Phượng (tổng hợp)
