23 tháng Chạp – ngày ông Táo về trời


Trong cái se lạnh rất khẽ của những ngày cuối năm, báo hiệu một mùa xuân mới sắp sang, trong tâm thức nhiều người Việt lại hiện lên một ngày lễ đặc biệt, nhẹ nhàng mà sâu lắng: 23 tháng Chạp- ngày tiễn đưa Táo Quân về trời.

Không ồn ào, không phô trương, nghi lễ ấy như một khoảng lặng đầy chất thiêng giữa nhịp sống thường nhật, mời gọi ta trở về với những giá trị giản dị và ấm áp nhất. Đó là sự trở về với sự tĩnh tại của lòng biết ơn và nỗi niềm gửi gắm trước thềm năm mới, khi con người tạm dừng lại để lắng nghe nhịp thở của gia đình và chính mình.

Táo Quân – vị Thần gian bếp gia đình

Trong kho tàng tín ngưỡng dân gian Việt Nam, có lẽ Táo Quân là vị thần gần gũi và thân thiết nhất với đời sống mỗi gia đình. Ngài không ngự trị nơi đền đài xa xôi, mà ở chính nơi bếp núc – trung tâm của hơi ấm và sự sum vầy. Sự tích về Táo Quân, dẫu có nhiều dị bản, đều thấm đẫm tính nhân văn, kể về sự hóa thân từ những con người trần thế, thấu hiểu nỗi niềm vui buồn nơi gia đình.

Chính vì thế, người dân tin rằng Ngài là vị chứng nhân bao dung, thấu hiểu và luôn mong mỏi sự hòa thuận, ấm no cho mỗi căn nhà. Mối liên hệ giữa Táo Quân và con người không phải là mối quan hệ xa cách, kính sợ, mà là sự gắn bó tựa như một người bạn, một thành viên lớn tuổi trong nhà, lặng lẽ quan sát và chở che. Hình ảnh ba vị Táo, không chỉ là tín ngưỡng mà còn gợi nhắc về một trật tự hài hòa, nơi các yếu tố khác biệt cùng tồn tại trong sự cân bằng, cũng phản ánh mong ước về sự cân bằng, viên mãn trong chính gia đạo.

Trong kho tàng tín ngưỡng dân gian Việt Nam, có lẽ Táo Quân là vị thần gần gũi và thân thiết nhất với đời sống mỗi gia đình. (Ảnh: Chụp màn hình báo godinh).

Chuyến về trời của ông Táo trong ngày 23 tháng Chạp

Tương truyền, cứ đến ngày 23 tháng Chạp, Táo Quân sẽ cưỡi cá chép về thiên đình, bẩm báo với Ngọc Hoàng những việc trong một năm qua ở nhân gian. Nếu gạt đi lớp vỏ huyền thoại, ta sẽ thấy đây là một ẩn dụ đẹp về sự tự phản tỉnh. Nghi lễ tiễn đưa không chỉ đơn thuần là một hành vi tín ngưỡng, mà trở thành một thời khắc trang trọng để mỗi người, mỗi nhà lặng lẽ nhìn lại một năm đã qua.

Mâm cơm cúng giản dị với đầy đủ xôi chè, gà luộc, mũ áo, vàng mã, cùng nén hương thơm là biểu hiện của lòng thành kính và tri ân, cảm tạ sự chở che trong suốt một năm, đồng thời cũng là dịp để ta gửi gắm những ước nguyện chân thành về một năm mới an lành, tốt đẹp hơn. Hành động cúng bái, trong chiều sâu văn hóa, chính là một sự đối thoại thiêng liêng: đối thoại với thần linh, với tổ tiên, và quan trọng nhất là đối thoại với chính lương tâm mình. Nó nhắc nhở mỗi người về đạo lý “ở hiền gặp lành”, về sự trong sạch của tâm hồn và sự ngay thẳng trong cách sống.

Cá chép vàng với sự chuyển hóa

Hình ảnh cá chép vàng được chọn làm “phương tiện” cho Táo Quân và sau đó được phóng sinh là một nét đẹp văn hóa độc đáo, thể hiện tinh thần từ bi và sự hài hòa với tự nhiên. Hành động ấy mang ý nghĩa sâu xa về sự thanh lọc và bắt đầu mới. Việc chọn cá chép không phải ngẫu nhiên. Theo truyền thuyết, cá chép là loài vật kiên trì, dám vượt Vũ Môn để hóa rồng.

Hình ảnh ấy gửi gắm ước vọng về sự thăng hoa, biến đổi những điều tốt đẹp. Thả cá về với sông hồ là ước mong gửi đi những điều không may, những vướng bận của năm cũ, đồng thời nuôi dưỡng một tâm thế thanh thản, hướng thiện để đón nhận những điều tốt lành. Đó là một nghi thức giàu tính nhân văn, nhắc nhở ta về sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên và vũ trụ, về lòng từ ái không chỉ với đồng loại mà còn với muôn sinh. Mỗi con cá bơi đi là một thông điệp về sự giải thoát và tái sinh.

Theo truyền thuyết, cá chép là loài vật kiên trì, dám vượt Vũ Môn để hóa rồng. (Ảnh: haiphongmoi).

Gian bếp gia đình – nơi giữ lửa

Mọi ý nghĩa của ngày lễ này cuối cùng đều quy tụ về một không gian thiêng liêng: gian bếp. Việc dọn dẹp bếp núc sạch sẽ trước lễ cúng không chỉ là vệ sinh vật chất, mà còn là hành động thanh tẩy và chuẩn bị tâm thế. Lau chùi bếp lửa cũng như gột rửa những điều cũ kỹ, để đón một chu kỳ mới với sự tinh tươm, ấm áp.

Táo Quân, vì thế, thực chất là hiện thân cho giá trị của sự sum vầy, của bữa cơm gia đình và của ngọn lửa yêu thương được nhen nhóm mỗi ngày. Giữ cho bếp luôn ấm, cũng chính là giữ cho gia đạo được bình an. Trong văn hóa Á Đông, bếp là nơi tụ khí, nơi giữ lửa cho sự sống. Ngọn lửa ấy sưởi ấm thân xác và cũng nuôi dưỡng tinh thần đoàn kết. Bởi vậy, lễ cúng ông Táo không chỉ hướng lên trời cao, mà còn hướng vào chính cái nền tảng vật chất và tinh thần ấy của gia đình – nơi mọi thành viên quây quần, chia sẻ.

Giữ gìn truyền thống ngày 23 tháng Chạp

Trong dòng chảy không ngừng của đời sống hiện đại, hình thức của lễ cúng có nhiều đổi thay, nhưng cốt lõi tinh thần và ý nghĩa nhân văn của ngày 23 tháng Chạp vẫn là một mạch nguồn trong lành cần được gìn giữ và trao truyền. Phong tục này không đòi hỏi mâm cao cỗ đầy, càng không cổ xúy cho sự phô trương. Giá trị đích thực của nó nằm ở sự trở về: trở về với lòng biết ơn chân thành, với sự tự soi xét nhẹ nhàng mà sâu sắc, và trên hết, là trở về với không gian sum vầy của gia đình.

Hãy để nghi lễ ấy được thực hành trong sự trang trọng, thành kính nhưng vẫn đầy ắp hơi ấm tình thân. Bởi cúng tiễn Táo Quân, suy cho cùng, là dịp để vun đắp gia đạo và nuôi dưỡng cái tâm, nhắc mỗi người biết chăm chút cho “gian bếp” nhỏ của mình trước khi mong cầu những điều lớn lao bên ngoài. Giữ được ngọn lửa ấy trong lòng cũng chính là cách ta bảo tồn một nét đẹp văn hóa và trao truyền nền tảng yêu thương cho những thế hệ tiếp nối.