Ba năm rời nương rẫy, làm thuê đất khách, chị Lê Thị Mỹ Linh chấp nhận vất vả để con trai Lê Phát theo đuổi đam mê bóng đá.
Rạng sáng 17/1, khi tiếng còi kết thúc trận tứ kết U23 châu Á vang lên, chị Lê Thị Mỹ Linh, 46 tuổi, ở xã Quảng Tân (Lâm Đồng) không kìm được nước mắt. Con trai chị, tiền đạo Nguyễn Lê Phát, ghi bàn mở tỷ số, góp phần quan trọng giúp U23 Việt Nam thắng UAE 3-2 để giành vé vào bán kết.
“Những ngày hai mẹ con rau cháo nuôi nhau, giờ nhìn lại thấy tất cả đều xứng đáng”, chị Linh nghẹn ngào.
Người mẹ 3 năm ở trọ vì niềm đam mê sân cỏ của con
Nguyễn Lê Phát sớm bộc lộ tình yêu đặc biệt với trái bóng. Từ khi còn chập chững biết đi, cậu bé đã ôm khư khư quả bóng nhựa, bỏ qua mọi món đồ chơi khác. Lớn hơn, Phát đá bóng đến bật móng chân, chảy máu nhưng vẫn quả quyết hôm sau tiếp tục ra sân.
Nhà không khá giả, làm nương rẫy là nguồn thu chính, nhưng chị Linh không nỡ dập tắt đam mê của con. Người mẹ lặn lội tìm thông tin tuyển sinh, gọi điện khắp các câu lạc bộ, chỉ mong tìm nơi “vừa đào tạo, vừa nuôi được con”.
Năm Phát 9 tuổi, nghe tin Học viện PVF tuyển sinh tại Cần Thơ, chị Linh gom hết tiền tiết kiệm, đưa con vượt hàng trăm cây số đi thi. Giữa nhiều gia đình có điều kiện, mẹ con chị gần như đơn độc. Nhờ năng khiếu nổi trội, Phát trúng tuyển, mở ra hành trình xa quê đầy thử thách.

Người mẹ 3 năm ở trọ, làm thuê nơi đất khách
Khó khăn nhất là khi Phát chuyển ra Hà Nội tập luyện. Hết thời gian được ở cùng con trong học viện, nhìn cậu bé 10 tuổi khóc nức nở, chị Linh quyết định bỏ rẫy cà phê, để chồng và con nhỏ ở quê, một mình theo con ra Bắc.
Ba năm sống trong căn phòng trọ hơn 2 triệu đồng mỗi tháng, chị Linh làm đủ nghề mưu sinh: phụ quán ăn, rửa bát, dọn kho bãi, phụ hồ. Mỗi chiều, chị lại đứng ngoài hàng rào học viện dõi theo con tập luyện. Định kỳ nửa tháng, chị bắt xe về Lâm Đồng lo việc gia đình rồi quay lại Hà Nội.
Sự khác biệt vùng miền, đường sá xa lạ khiến người phụ nữ Tây Nguyên không ít lần lạc đường. Nhưng mọi vất vả đều trở nên nhẹ nhõm khi thấy con tiến bộ từng ngày.
Trái ngọt từ sự hy sinh thầm lặng
Hành trình ấy không chỉ có mồ hôi mà còn chất chồng áp lực tài chính. Có lúc chị Linh phải vay mượn để trang trải sinh hoạt và thuốc men khi con chấn thương. Khi Phát gãy chân, phải bó bột, chị vẫn động viên con kiên trì theo con đường đã chọn.
Gần ba năm sau, khi Phát đủ cứng cáp, chị Linh mới yên tâm trở về quê. Nhưng hễ con thi đấu trong nước, người mẹ ấy lại xách vali đi cổ vũ. Thành quả là Phát liên tiếp ghi dấu ấn ở các giải trẻ, được trao danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải U21 quốc gia 2025, từng sang Bỉ tập huấn và góp mặt ở nhiều giải đấu châu lục.
Tại U23 châu Á, Phát tận dụng cơ hội từ băng ghế dự bị để ghi bàn quan trọng, khẳng định sự trưởng thành cả về chuyên môn lẫn bản lĩnh. “Danh xưng nào cũng không quan trọng, với tôi, con vẫn chỉ là Lê Phát của mẹ”, chị Linh cười hiền.
Theo: VnExpress
