Người cha Thanh Hóa nuôi 7 con gái thành đạt bằng tình thương

THANH HÓA – Cụ Phan Hồng Khanh (88 tuổi) nuôi 7 con gái qua thời chiến tranh thiếu thốn, nay có con là đại tá công an, có con làm chủ khách sạn ở Séc, tất cả đều thành đạt và hiếu thảo.

Gia đình cụ sống ở Thanh Hóa, cụ từng là giáo viên, vợ làm hợp tác xã, lương không đủ rộng rãi. Bảy người con gái lớn lên trong cảnh nghèo, có những năm bom rơi, cả nhà chỉ có một chiếc giường và cụ nhường cho vợ con.

Mỗi sáng, sau khi tập thể dục và ăn nhẹ, cụ Khanh mở điện thoại kiểm tra nhóm chat gia đình — nơi 7 con gái, các con rể và 14 cháu ngoại cập nhật tin tức hàng ngày. Cụ cũng nhắn vài dòng báo hiệu mình vẫn khỏe để các con ở Hà Nội, TP.HCM hay Cộng hòa Séc yên lòng.

Con gái cả Phan Thị Thanh công tác trong ngành y. Con thứ 2, 3 và 7 đều là giáo viên. Con thứ 4 là Đại tá Phan Thị Hường, nguyên Phó Giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa. Con thứ 5 và thứ 6 định cư tại Brno, Cộng hòa Séc, làm doanh nhân, sở hữu một số khách sạn, resort ở Thanh Hóa và siêu thị, cửa hàng tại Séc.

“14 cháu ngoại của tôi cũng rất chăm chỉ học hành, yêu thương lẫn nhau. Nhiều cháu nhận học bổng du học ở nước ngoài, học tập và làm việc trong ngành công an, y dược. Đây là niềm tự hào lớn của vợ chồng tôi”, cụ Khanh nói.

Bà Phan Thị Thanh nhớ lại những năm chiến tranh, có lần bom rơi trúng nhà, cụ Khanh kéo cả nhà vào hang trú tạm. Cụ không áp lực, không xấu hổ vì không có con trai — điều đó chưa bao giờ thay đổi suốt mấy chục năm. “Cuộc sống thiếu thốn đủ bề nhưng bố mẹ luôn động viên chúng tôi học tập, định hướng cho con làm nghề giáo, nghề y và công an. Bản thân bố cũng học rất giỏi, từng học Đại học Nông nghiệp I giai đoạn 1960–1965. Tinh thần ham học của bố là tấm gương cho chúng tôi”, bà Thanh kể.

Khi bà Thanh mới lập gia đình và chồng sang Nga công tác 4 năm, cụ Khanh chắt chiu mua từng chiếc giường, tủ, xô, chậu, hộp lạc, lọ ruốc gửi ra Hà Nội cho con. Cụ còn hỗ trợ tài chính để vợ chồng bà có căn nhà tập thể. Khoảng 8 năm trước, khi con rể phẫu thuật u tuyến tiền liệt, cụ khăn gói ra Hà Nội túc trực chăm sóc.

Cháu ngoại Lê Lan Anh (42 tuổi, Hà Nội) kể: “Tôi không bao giờ quên được hình ảnh ông ngoại tỉ mỉ chăm bố mình khi đã ở tuổi 80. Cũng chỉ mới đây thôi, nghe tin mẹ tôi bị tiền đình mà bố vắng nhà, ông lại từ Thanh Hóa ra chăm sóc. Ông còn mang theo cả thùng đồ tẩm bổ cho con gái, mang cá tươi theo sở thích của cháu gái. Sang thăm nhà tôi, ông trông chắt, gập từng bộ quần áo, muốn đỡ đần cho cháu bớt vất vả.”

Nhiều năm nay, cụ là người chủ động kết nối đại gia đình bốn thế hệ qua nhóm chat chung. Cụ khơi chủ đề để con cháu bàn luận, và khi bất kỳ gia đình nhỏ nào có việc, cả đại gia đình gần 50 người từ khắp nơi cùng về lo toan. Tháng 1 vừa rồi, từ đề nghị của cụ, cả nhà thực hiện chuyến du lịch Phú Quốc — cụ Khanh đi bộ tham quan từ 8 giờ sáng đến 22 giờ, không kêu mệt.

Năm 2025, cụ dùng tiền tiết kiệm tài trợ các con gái, con rể đi Phan Thiết, sau đó tặng mỗi người 20 triệu đồng để du lịch châu Âu. “Ông ngoại tôi sống rất tiết kiệm, dành dụm từng đồng lương hưu nhưng luôn hào phóng với con cháu. Ông sẵn lòng dành toàn bộ số tiền mình có để đầu tư cho con cháu học hành hay tạo cơ hội cho con, cháu gặp gỡ, gắn kết tình cảm”, chị Lan Anh nói.

“Tình yêu thương của bố thể hiện qua từng chi tiết nhỏ, khiến chúng tôi rất trân trọng và biết ơn. Trong việc dạy con, cháu, chúng tôi cũng noi theo bố — dạy bảo bằng tình yêu thương, sự bao dung và công bằng”, các con cụ Khanh chia sẻ.

Lê Toan (tổng hợp)