UAE rời OPEC gây sốc cho thị trường năng lượng khi Abu Dhabi muốn tự quyết sản lượng dầu thay vì tuân thủ các hạn ngạch gắt gao từ phía liên minh.
- Đắk Lắk khởi tố nữ bác sĩ răng hàm mặt lừa đảo hàng trăm triệu
- Cứu hộ đuối nước: Vinh danh các cá nhân dũng cảm cứu người tại Đà Nẵng
- Chuyện tình lệch 34 tuổi của nữ nghệ sĩ Nhật Bản và học trò
Lý do uae rời opec và những áp lực từ hạn ngạch sản xuất
Quyết định rời bỏ OPEC của UAE từ ngày 1/5 tới đây chấm dứt hành trình gần 60 năm gắn bó kể từ năm 1967, gây chấn động mạnh đến thị trường năng lượng toàn cầu. Với tư cách là nhà sản xuất lớn thứ ba trong khối, Abu Dhabi khẳng định động thái này hoàn toàn vì lợi ích quốc gia và tầm nhìn chiến lược dài hạn nhằm thúc đẩy đầu tư nội địa. Thay vì bị bó buộc bởi các cuộc đàm phán đa phương gắt gao, UAE giờ đây sẽ tự do điều tiết sản lượng dựa trên tín hiệu thị trường và các hợp đồng song phương sẵn có.
Nguyên nhân chính dẫn đến sự rạn nứt này là sự kìm hãm mà UAE phải chịu đựng dưới cơ chế hạn ngạch của liên minh OPEC+ trong nhiều năm qua. Mặc dù đã đầu tư hàng tỷ USD để nâng công suất khai thác lên 4,85 triệu thùng mỗi ngày và hướng tới mục tiêu 5 triệu thùng vào năm 2027, họ vẫn thường xuyên bị buộc phải duy trì sản lượng thực tế ở mức thấp hơn tiềm năng. Sự bất mãn ngày càng tăng khi quốc gia này so sánh vị thế của mình với vai trò dẫn dắt của Ả-rập Xê-út, dẫn đến yêu cầu mãnh liệt về việc tăng giới hạn sản xuất để tương xứng với quy mô đầu tư hạ tầng khổng lồ.
Bối cảnh địa chính trị phức tạp cũng là một “sóng ngầm” thúc đẩy bước đi đột ngột này, đặc biệt là mối quan hệ ngày càng căng thẳng với Iran trong khu vực. Việc UAE liên tục hứng chịu các cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo và thiết bị bay không người lái từ phía Iran đã làm bộc lộ những rạn nứt sâu sắc trong khối. Bằng cách rời đi, Abu Dhabi không chỉ muốn khẳng định lập trường độc lập mà còn muốn giảm bớt sự phụ thuộc vào các cơ chế phối hợp có sự hiện diện của các đối thủ, đồng thời mở đường cho những chính sách năng lượng linh hoạt và thực dụng hơn.
Hệ lụy dài hạn đối với trật tự năng lượng và kinh tế thế giới
Sự ra đi của một thành viên chủ chốt khiến thị phần kiểm soát dầu thô toàn cầu của OPEC sụt giảm đáng kể, dự kiến từ mức 30% xuống còn khoảng 26%. Điều này gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín và khả năng điều phối giá của liên minh, vốn được thành lập từ năm 1960 để ổn định thị trường. Khi một quốc gia lớn như UAE lựa chọn lối đi riêng, các thành viên khác như Iraq hay Kuwait có thể cũng sẽ cân nhắc theo đuổi lợi ích cá nhân, khiến Ả-rập Xê-út gặp vô vàn khó khăn trong việc duy trì sự đồng thuận.
Về mặt kinh tế, thị trường dầu mỏ đang đứng trước nguy cơ xảy ra một cuộc chiến giá cả mới khi nguồn cung dồi dào từ UAE dần được giải phóng Mặc dù hiện tại giá vẫn ở mức cao do những gián đoạn tại eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển 20% lượng dầu toàn cầu – nhưng việc UAE tăng sản lượng trong tương lai sẽ tạo ra áp lực giảm giá mạnh mẽ. Trong khi người tiêu dùng và các nước nhập khẩu dầu có thể hưởng lợi từ việc giảm lạm phát, các quốc gia xuất khẩu phụ thuộc nặng nề vào dầu mỏ như Nga hay Nigeria sẽ phải đối mặt với rủi ro thâm hụt ngân sách nghiêm trọng.
Sự kiện này đánh dấu một bước ngoặt lớn, cho thấy kỷ nguyên kiểm soát tập trung đang dần nhường chỗ cho sự cạnh tranh linh hoạt hơn giữa các cường quốc năng lượng. UAE đang tận dụng doanh thu từ dầu mỏ để tài trợ cho quá trình đa dạng hóa kinh tế, tập trung vào năng lượng tái tạo và hydrogen thay vì chỉ dựa vào nhiên liệu hóa thạch. Giới chuyên gia dự báo thị trường sẽ dần điều chỉnh theo hướng OPEC+ co lại, nhường chỗ cho các nhà sản xuất ngoài khối dẫn đầu bởi Mỹ, tạo ra một cục diện năng lượng thế giới mới đầy biến động và khó dự báo hơn.
Theo: Báo Dân trí
