Vì sao phụ nữ thành đạt vẫn bị xem là “hàng tồn” khi mai mối?

Khi thành công không thắng nổi chiếc đồng hồ sinh học

Minh Thư, một phụ nữ 32 tuổi đang làm việc tại TP.HCM với mức lương 50 triệu đồng, là minh chứng rõ nét cho sự lệch pha giữa thành công cá nhân và kỳ vọng xã hội. Dù cô giỏi ngoại ngữ và có sự nghiệp rạng rỡ, người thân vẫn coi việc cô chưa kết hôn là một vấn đề cấp bách cần giải quyết bằng cách mai mối với những người làm nghề sửa chữa tại quê nhà. Những cuộc gặp gỡ này thường bỏ qua mọi yếu tố về sự hòa hợp tư duy hay định hướng tương lai.

Trên các diễn đàn mạng xã hội, hàng trăm bình luận chia sẻ về những trải nghiệm mai mối gây “sốc” khi các cô gái có trình độ cao bị gán ghép với những đối tượng không cùng đẳng cấp. Một phụ nữ 31 tuổi được giới thiệu cho đồng nghiệp hơn 10 tuổi đã qua hai đời vợ, hay một Thạc sĩ từ Anh về lại được làm mai cho một người không có tiếng nói chung. Những câu chuyện này phản ánh một thực tế cay đắng: tuổi tác đã trở thành rào cản lớn nhất xóa nhòa mọi nỗ lực phấn đấu của phái nữ.

Cơ chế “định giá” lỗi thời của xã hội đang áp đặt rằng phụ nữ 25 tuổi là chín muồi, nhưng sang đầu băm đã là tình trạng khẩn cấp. Hệ thống này bỏ qua việc người phụ nữ đang xây dựng cuộc sống mơ ước, có nhiều thành tựu và chỉ đơn giản là chưa gặp đúng người. Khi bước vào các cuộc mai mối cưỡng ép, họ vô tình rơi vào thế yếu, nơi đối phương cảm thấy mình ở “kèo trên” chỉ vì họ ít tuổi hơn hoặc là nam giới.

Phụ nữ thành đạt cần định vị lại giá trị bản thân

Chúng ta cần hiểu rằng người mai mối, thường là người thân, đang cố gắng giúp đỡ dựa trên bản đồ kinh nghiệm cũ kỹ và hạn hẹp của họ. Một người lớn tuổi ở quê khó lòng tìm được một đối tượng có tư duy độc lập và hiện đại để tương xứng với một phụ nữ thành đạt. Thay vì tức giận với người thân, phụ nữ nên hiểu rằng đây là hệ quả của những định kiến xã hội sâu sắc mà cả người mai mối cũng là nạn nhân.

Câu chuyện của Lan Phương tại Hà Nội là một ví dụ điển hình khi cô cảm thấy mình bị “chấm thiếu điểm” sau những cuộc cà phê làm quen. Những người đàn ông cô gặp hoặc gia trưởng, hoặc coi thường tuổi tác của cô, khiến buổi hẹn trở thành một cuộc thẩm định giá trị đầy mệt mỏi. Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất của phụ nữ là chấp nhận tham gia vào cuộc chơi do người khác đặt ra luật lệ và để họ có quyền phán xét mình.

Hạnh phúc không có thời hạn cuối cùng và phụ nữ không cần phải cảm thấy xấu hổ vì những mong muốn tình cảm của bản thân. Quyền được đặt tiêu chuẩn và quyền từ chối những gì không xứng đáng là vũ khí quan trọng để phái nữ bảo vệ giá trị của mình. Sự chờ đợi một mối quan hệ thực sự phù hợp luôn có giá trị hơn việc chấp nhận một cuộc hôn nhân “cho có” để đối phó với những áp lực từ dư luận xung quanh.

Theo; Báo CafeF