Bến đò Vạn – nơi dòng Kinh Thầy lặng lẽ trôi qua thôn Lâu Động, Nam An Phụ, không chỉ là bến nước xưa cũ gắn với bao thế hệ chèo đò, mà còn là điểm chạm của những ký ức tĩnh lặng và thiêng liêng.
- Người khôn ngoan dửng dưng: Nghệ thuật buông bỏ sống sâu
- Nữ sinh 14 tuổi xuất sắc đạt IELTS 8.5
- Đóng BHXH từ 2025: Doanh nghiệp cần biết gì
Sáng 5/8/2025, tôi có dịp ghé ngang bến đò này, chẳng ngờ mình lại mở ra một hành trình đầy bất ngờ – nơi dẫn lối vào một nhà thờ cũ nép mình bên chân núi An Phụ. Không chuông, không bảng tên, chỉ có tiếng lá xào xạc và ánh nhìn bao dung của tượng Đức Mẹ, nơi ấy khiến tôi như chạm vào một mảnh hồn xưa, mộc mạc mà thấm đẫm bình yên.
Dưới vòm lá rậm rạp, hiện ra một nhà thờ cũ – màu thời gian đã phủ lên từng viên ngói, từng bức tường rêu phong. Không bảng tên, không tiếng chuông, chỉ có sự tĩnh lặng và dáng dấp trầm mặc của một nơi đã sống cùng vùng đất này suốt nhiều năm tháng.
Nhà thờ cũ không ai nhắc tên
May mắn thay, tôi gặp bác Mậu, người trông coi nhà thờ suốt 12 năm qua. Gương mặt bác hiền từ, nụ cười mộc mạc như người quê lâu ngày gặp lại khách lạ. Bác mở cánh cổng sắt đã rỉ màu nắng mưa, đưa tôi bước vào khuôn viên nhỏ nhưng đầy thi vị: vài cây đại cổ đang độ ra hoa trắng muốt, những bức tường phủ kín rêu, và đặc biệt là tượng Đức Mẹ Maria bế hài nhi đặt trang nghiêm sát chân núi – ánh mắt Đức Mẹ như bao trùm cả không gian bằng cảm giác an yên, che chở.

Nhà thờ được xây khoảng hơn 20 năm trước, nằm gọn gàng ngay chân dãy núi An Phụ, nơi từng gắn bó với bao thế hệ người dân Nam An Phụ. Bên trong, thánh đường đơn sơ với hàng ghế gỗ cũ kỹ được xếp ngay ngắn, hướng thẳng về bàn thờ trung tâm. Từng kẽ nứt trên tường, ánh sáng hắt nhẹ qua ô cửa nhỏ – tất cả như gợi lại một thời khắc linh thiêng và đầy hoài niệm.
Bác Mậu bảo, suốt 12 năm qua, bác coi nơi đây như mái ấm thứ hai, ngày nào cũng quét dọn, chăm cây, lau bụi bàn thờ, và đợi những người lạ như tôi – có duyên mà ghé lại. Bác không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói đều toát lên tình yêu và sự gìn giữ đầy tôn kính với ngôi nhà thờ mà bác gọi là “chốn tĩnh tâm của người già làng”.
Vùng đất đang đổi thay
Nhà thờ nằm không xa bến đò Vạn – nơi dòng Kinh Thầy chảy hiền hòa. Ít ai biết rằng, ngay sát bến đò này, cầu Vạn hiện đang được gấp rút thi công, hứa hẹn thay đổi diện mạo cả vùng. Cây cầu dài 894 m, rộng 12 m, thiết kế hiện đại lấy cảm hứng từ gốm Chu Đậu và hình ảnh sông Kinh Thầy, sẽ nối liền TP. Chí Linh với TX. Kinh Môn, mở ra trục kết nối chiến lược với Bắc Ninh, Quảng Ninh, Hải Phòng.
Không xa đó, đình Lâu Động – di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia – vẫn đứng trầm mặc. Đình thờ Thành hoàng làng Phạm Ân, vị tướng thời Lê Đại Hành có công đánh giặc Chiêm Thành. Dù có kiến trúc chạm trổ tinh xảo, đình đang xuống cấp, nền thấp hơn đường, mái ngói dột, cột gỗ lim bị mối mọt. Người dân mong có kinh phí tu sửa để giữ gìn di sản tâm linh quý giá này.
Dấu lặng giữa nhịp sống
Trải nghiệm sáng nay khiến tôi thấy lòng mình chùng xuống – không phải vì u buồn, mà bởi cảm giác bình yên hiếm hoi. Giữa nhịp sống hối hả, giữa tiếng máy móc từ công trường cầu Vạn, vẫn còn đó một góc nhỏ thế này – nơi thời gian trôi chậm lại, nơi một bác già trầm lặng ngày ngày canh giữ những giá trị giản dị và thiêng liêng.
Khi rời khỏi nhà thờ, tôi ngoái lại: cây nhãn vẫn trĩu quả, bóng Đức Mẹ vẫn đứng nghiêng mình theo nắng, và bác Mậu khép cánh cổng sắt nhẹ nhàng như lúc mở ra. Không biết bao lâu nữa tôi mới quay lại, nhưng chắc chắn, kỷ niệm hôm nay sẽ ở lại rất lâu – như một dấu lặng quý giá giữa bản nhạc đời thường của vùng đất Kinh Môn đang chuyển mình.
