Cha dượng lái xe mấy chục km đưa con riêng đi thi, cô gái Thái Nguyên có tổ ấm thứ hai

Nguyễn Thị Hải Yến, 23 tuổi, quê phường Trung Thành, Thái Nguyên, nói mình đã được sống hai cuộc đời kể từ ngày cha dượng xuất hiện.

Cha mẹ cô ly hôn khi cô mới 3 tuổi. Suốt 15 năm sau đó, cô lớn lên giữa hai mái nhà — khi ở quê với bố, khi về Thái Nguyên với mẹ — và không thật sự thuộc về đâu.

Mẹ Yến tái hôn khi cô gần 10 tuổi rồi chuyển về Sóc Sơn, Hà Nội. Cô gặp cha dượng vài lần nhưng ông vẫn là người xa lạ; mẹ nhiều lần động viên cô gọi ông là “bố”, nhưng tiếng gọi đó không ra được.

Đến năm Yến 15 tuổi, cha dượng lái xe mấy chục km về tận quê để đưa cô đi thi vào cấp ba. Ông nói muốn làm chỗ dựa để cô tự tin bước vào phòng thi. Hôm đó, lần đầu tiên Yến gọi ông là “bố” — còn ngượng ngùng, nhưng là thật.

Cũng năm ấy, mẹ và dượng đón cô về sống chung. Khi ấy hai người đã có hai con nhỏ; Yến lo sự xuất hiện của mình sẽ làm xáo trộn mái ấm họ đang vun vén. “Dượng hết lòng động viên tôi, nói muốn tôi có môi trường ổn định để học tập và phát triển. Dượng còn khẳng định, sẽ nuôi tôi cho đến khi tôi có thể tự lập”, Yến kể.

Những tháng đầu, cô khóc nhiều vì mọi thứ đều lạ. Cha dượng kiên nhẫn đồng hành, không nói nhiều, chỉ ở đó.

Ông nuôi cô suốt những năm phổ thông rồi động viên cô thi đại học. Khi biết cô vừa học vừa làm thêm và sụt 2 kg, ông vừa giận vừa thương — từ đó không cho phép cô đi làm nữa và tự lo thêm tiền sinh hoạt phí cho cô. Ông không phân biệt con riêng con chung.

Có mùa hè bận việc, ông không đưa cả nhà đi du lịch như đã hứa. Ông hẹn riêng Yến, nói lời xin lỗi. Một lần khác, cô sốt xuất huyết khi đang trọ ở Hà Nội, ông giục mẹ xuống chăm và ngày nào cũng gọi hỏi thăm. Khi bệnh cũ tái phát, cô cần thuốc từ Thái Nguyên — trời đông, ông vẫn chạy xe lên lấy.

Yến thừa nhận cô từng bị áp lực trước sự quan tâm đó. Cô ép mình phải học giỏi, làm tốt, sợ phụ công ông. Mỗi lần điểm thấp hay chuyển việc, cô mất niềm tin vào bản thân. Cha dượng nhận ra và nói thẳng: “Con rất giỏi, hãy tự tin vào bản thân. Con cứ sống có chính kiến và thoải mái ước mơ, quan trọng là bố mẹ luôn yêu thương con.”

Câu đó, ông nói với cô nhiều lần trong gần 10 năm qua.

Hiện Yến sống và làm việc tại Hà Nội. Mỗi cuối tuần, cô trở về Sóc Sơn thăm mẹ, dượng và các em. “Tôi thấy mình như đã sống 2 cuộc đời: một cuộc đời tự ti, buồn tủi vì tuổi thơ cơ cực; một cuộc đời may mắn vì được cha dượng yêu thương. Chính dượng đã khiến tôi tin rằng, cuộc đời này đáng sống”, Yến nói

Nguyễn Mùi (tổng Hợp)