Cộng nghiệp: Khi im lặng cũng đang tạo nghiệp

Cộng nghiệp không chỉ đến từ những kẻ làm ác, mà còn từ rất nhiều người chọn im lặng. Khi cái sai tồn tại đủ lâu, không chỉ vì có người gây ra, mà vì nó không bị ngăn lại. Không làm điều xấu chưa chắc đã là đứng ngoài. Vấn đề là: im lặng có thật sự vô can?

Im lặng chính là thừa nhận

Gieo nhân

Trong gần 300 năm, các hoàng đế La Mã như Nero, Domitian, Marcus Aurelius, Decius… Đã phát động những cuộc bức hại tàn khốc nhắm vào tín đồ Cơ Đốc. Những hình phạt khủng khiếp như đóng đinh, thiêu sống, hay ném người cho thú dữ trong đấu trường Colosseum để làm trò vui. Nhưng quan trọng nhất, sự bức hại này không chỉ đến từ mệnh lệnh của hoàng đế.

Đám đông dân chúng đã tham gia bằng cách hò reo trên khán đài, chỉ điểm hàng xóm của mình. Hoặc im lặng nhìn những người vô tội bị tàn sát. Vì tin rằng điều đó giúp “làm hài lòng các vị thần” và bảo vệ sự yên ổn của đế chế.

Cộng nghiệp
Đấu trường Colosseum, nơi bạo lực công khai không chỉ được thực thi bởi quyền lực. Mà còn tồn tại nhờ sự chứng kiến của đám đông (Ảnh: Chụp màn hình/Wikipedia)

Đây chính là giai đoạn tích tụ cộng nghiệp. Khi sự bất công trở thành một phần của đời sống và được số đông chấp nhận. Xã hội La Mã dần rơi vào một trạng thái lệch chuẩn chung.

Gặt quả trong dòng cộng nghiệp

Giữa lúc các đợt bức hại còn diễn ra theo nhiều giai đoạn, Đế chế La Mã lại hứng chịu những trận đại dịch lớn. Thường được nhắc nhiều nhất là đại dịch Antonine (khoảng từ năm 165) và đại dịch Cyprian (khoảng từ năm 249).

Với Antonine, nhiều ước tính cho rằng số người chết lên tới khoảng 5–10 triệu trên toàn đế quốc. Còn với Cyprian, không có con số tổng đáng tin cho toàn đế quốc. Nhưng ghi chép đương thời cho biết ở đỉnh dịch có thể tới khoảng 5.000 người chết mỗi ngày tại Rome.

Dưới góc nhìn nhân quả, dịch bệnh ở đây là quả. Trước đó, cái ác đã tồn tại và kéo dài nhờ cả hành động trực tiếp lẫn sự dung túng âm thầm. Những ai tham gia, hưởng lợi, hoặc chọn ở lại trong trật tự bức hại ấy — bằng hò reo, chỉ điểm hay im lặng thuận theo — đều chưa tách mình khỏi dòng nghiệp chung.

Khi quả trổ ra, nó không xét địa vị cao thấp, nhưng liên hệ chặt chẽ đến vị trí mà mỗi người đã chọn trước đó. Những người vẫn đứng trong dòng dung túng ấy cùng đối diện hệ quả lớn nhất sinh mạng bị cuốn đi. Kéo theo sự rối loạn và sụp đổ của bất kỳ đế chế nào. Cộng nghiệp vận hành theo cách ấy. Không phải ai sống cùng thời đại cũng chịu quả giống nhau. Mà là ai còn ở trong cái ác thì khó đứng ngoài hệ quả của nó.

Cộng nghiệp và suy nghĩ “tôi không làm gì sai” 

“Không làm điều xấu” không đồng nghĩa với việc đã đứng ngoài cộng nghiệp. Đây là điểm mà nhiều người dễ bỏ qua khi tự đánh giá vị trí của mình trước cái sai.

Phần lớn con người bắt đầu từ một suy nghĩ quen thuộc: tôi không làm gì sai. Ta không ra lệnh, không trực tiếp gây hại, không hưởng lợi từ nỗi đau của người khác. Ta chỉ tiếp tục cuộc sống của mình và giữ khoảng cách. Ở mức cá nhân, suy nghĩ ấy có vẻ hợp lý. Nhưng chính sự “hợp lý” này lại thường trở thành cách để con người tự miễn trừ trách nhiệm cho mình.

Cộng nghiệp
Khi nghiệp chung đã khởi, khó ai tránh khỏi dòng xoáy vô tình của nó (Ảnh: Chụp màn hình/VTV)

Cộng nghiệp không nói rằng ai cũng có lỗi như nhau. Nó chỉ ra rằng khi nhiều người cùng chọn đứng yên trước điều sai trái — bằng né tránh, im lặng, hay “mặc kệ” — thì sự đứng yên ấy tự thân đã trở thành một phần của hoàn cảnh nuôi dưỡng cái sai. Khi đó, “không làm điều xấu” không còn là đứng ngoài. Mà là chấp nhận ở lại trong dòng nghiệp chung.

Không có chỗ cho sự chắc chắn

Người xưa nói: không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất . Bởi chỉ cần một lần “ngộ nhỡ” là đủ để không còn đường quay lại.

Nhân quả cũng vậy. Tin hay không tin là lựa chọn cá nhân. Nhưng con người gần như không có khả năng lý giải trọn vẹn những biến cố vượt ngoài tầm kiểm soát của mình. Trong tình trạng bất định ấy, phủ nhận mọi khả năng không phải là cách đứng an toàn.

Vì thế, lựa chọn thận trọng nhất không phải là chờ đến khi mọi thứ được chứng minh. Mà là ngay từ lúc này, không cho “vạn nhất” có cơ hội hình thành.

Trước cái sai đang diễn ra, không có vị trí trung lập. Hoặc tách mình ra, hoặc ở lại trong dòng dung túng ấy.