Câu chuyện về em Phạm Gia Nghĩa, cậu học trò mồ côi ở Quảng Trị, khiến nhiều người xót xa. Dù đỗ đại học với thành tích xuất sắc, em vẫn phải gác lại giấc mơ giảng đường vì hoàn cảnh gia đình khốn khó, thiếu chỗ dựa kinh tế.
- Sức khỏe số hóa – khi bệnh viện ở trong tầm tay
- Em bé mồ côi nuôi ước mơ làm cô giáo
- Sống tối giản nhưng không cực đoan ở tuổi trung niên
Học trò mồ côi gánh nặng mưu sinh từ nhỏ
Trong quán bún nhỏ ở phường Đồng Hới (Quảng Trị), em Phạm Gia Nghĩa (SN 2007) gò lưng bưng bê cho khách. Đáng lẽ tuổi này, em phải có mặt trên giảng đường thay vì tất bật trong quán bún.
Mẹ của Nghĩa là chị Võ Thị Hoa kết hôn với một người chồng câm điếc bẩm sinh. Tưởng rằng hạnh phúc sẽ bền lâu, nhưng sóng gió ập đến khi cha của em mắc khối u ác tính. Gia đình vốn nghèo càng thêm khốn đốn, vay mượn khắp nơi để chạy chữa. Sau vài năm chống chọi, bố mất, còn mẹ vì quá đau buồn cũng sinh bệnh.
Năm 2018, Đồn Biên phòng Nhật Lệ đã nhận nuôi Nghĩa theo chương trình “Con nuôi Đồn Biên phòng”. Nhờ đó, em có điều kiện học tập tốt hơn, được rèn luyện và chở che. Nhưng khi tròn 18 tuổi, Nghĩa không còn thuộc diện hỗ trợ, cuộc sống lại đầy thử thách.
Ước mơ giảng đường dang dở
Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT, Nghĩa đã nỗ lực hết mình và đỗ vào ngành Kinh tế quốc tế của Trường Đại học Kinh tế – Đại học Huế. Tuy nhiên, niềm vui sớm vụt tắt khi em nghĩ đến học phí, chi phí sinh hoạt và bệnh tật của mẹ.
“Mẹ em tuổi cao, bị tiểu đường, thoát vị đĩa đệm. Giờ em đi học thì lấy đâu ra tiền. Em chỉ còn cách từ bỏ giảng đường”, Nghĩa chia sẻ.
Ngày nhận giấy báo trúng tuyển, em lặng lẽ cất đi, không dám nói với mẹ. Đến khi biết chuyện, chị Hoa chỉ biết khóc. Tiền bán rau mỗi ngày chưa đến 70 nghìn đồng, vừa lo thuốc men cho cha mẹ già vừa nuôi sống bản thân, chị đành bất lực nhìn con bỏ lỡ giấc mơ.

Hành trình nỗ lực không ngừng
Dù hoàn cảnh khốn khó, Nghĩa vẫn duy trì thành tích học sinh giỏi 12 năm liền. Thầy cô Trường THPT Đào Duy Từ đều khen em chăm chỉ, lễ phép, sống tình cảm và giàu ý chí.
Trong lớp, em thường kèm cặp bạn học yếu hơn. Không có điều kiện đi học thêm, em mượn vở bạn về tự học. Bạn bè cùng lứa nể phục thành tích mà em đạt được chỉ bằng sự kiên trì.
Trung tá Cao Xuân Hoành – Chính trị viên Đồn Biên phòng Nhật Lệ, xúc động: “Nghĩa là cậu bé ngoan, chịu khó và giàu nghị lực. Dù thiếu thốn tình thương, mẹ đau yếu, nhưng em chưa bao giờ nản chí. Chúng tôi coi em như con ruột và rất tự hào về em”.
Cần một điểm tựa để viết tiếp ước mơ
Trong căn nhà lợp mái tôn xiêu vẹo, Nghĩa lặng lẽ ngồi bên chồng sách cũ. Những trang sách từng tiếp thêm động lực, nhưng giờ giấc mơ giảng đường đang dần khép lại.
Cậu học trò mồ côi này không mong gì hơn ngoài một điểm tựa. Nếu có sự chung tay của cộng đồng, biết đâu phép màu sẽ đến, giúp em tiếp tục hành trình học tập và biến ước mơ đổi đời thành hiện thực.
Theo : Giáo Dục & Thời Đại
