Rời quê miền Nam, bà Châu theo chồng ra Hà Nội, trải qua hơn 30 năm làm dâu đất Thủ đô trong căn nhà chỉ 7m2 với muôn vàn nhọc nhằn.
Rời tỉnh Sông Bé cũ (nay thuộc Bình Dương, TPHCM), bà Châu theo chồng ra Hà Nội lập nghiệp từ năm 1993. Hơn 30 năm trôi qua, người phụ nữ miền Nam đã trải qua hành trình nhiều gian khó để gắn bó, xây dựng gia đình nơi đất khách.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, bà Châu cho biết, bà từng làm việc tại một nông trường ở Sông Bé. Qua sự mai mối của đồng nghiệp, bà quen ông Lê Quý Dũng – người gốc Hà Nội. Sau thời gian tìm hiểu, hai người nên duyên vợ chồng bằng một đám cưới giản dị.
Trước khi kết hôn, bà từng nghĩ sẽ ở vậy để chăm sóc cha vì mẹ mất sớm. Tuy nhiên, tình cảm dành cho chồng khiến bà thay đổi quyết định. Những năm đầu, hai vợ chồng sinh sống bên nhà ngoại. Mỗi năm, ông Dũng lại đưa vợ con ra Hà Nội thăm gia đình một lần.
Làm dâu Hà Nội với căn nhà 7m2 chật hẹp
Năm 1993, sau nhiều đắn đo, vợ chồng bà quyết định chuyển hẳn ra Hà Nội sinh sống. Hành trình di chuyển thời đó vất vả, cả gia đình phải đi xe khách nhiều ngày, rồi tiếp tục đi xe ôm từ bến Giáp Bát về khu tập thể.
Cuộc sống tại Hà Nội không dễ dàng. Ông Dũng làm xe ôm rồi trông xe, bà Châu tiếp quản quầy tạp hóa nhỏ của mẹ chồng. Cả gia đình 4 người sống trong căn phòng chỉ rộng 7-8m2.
Trong không gian chật hẹp, chiếc giường vừa là nơi ăn cơm ban ngày, vừa là chỗ ngủ ban đêm. Bếp đặt ngoài sân, mỗi lần mưa gió phải che chắn tạm bợ. Gia đình dùng chung nhà vệ sinh với nhiều hộ khác, nước sinh hoạt phải xách từng xô từ vòi công cộng.
Mùa hè, mái tôn khiến căn phòng nóng hầm hập. Hai vợ chồng phải phun nước lên mái để giảm nhiệt. Nhiều đêm, bà Châu thức dậy lau người, quạt tay cho con ngủ.
Lấy chồng Hà Nội và những năm tháng bám trụ
Khi con lớn dần, bà làm thêm một gác xép nhỏ cao khoảng 1,5m làm chỗ ngủ và học tập. Diện tích chật, các con phải cúi người để tránh va đầu vào trần.
Có thời điểm, bà từng nghĩ đến việc quay về quê vì cuộc sống quá khó khăn. Tuy nhiên, vì con cái đang tuổi ăn học, bà quyết định ở lại.
Nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời bà là không kịp về nhìn mặt cha lần cuối năm 1996. Khi bà về đến quê, cha đã được khâm liệm. “Đó là nỗi ân hận theo tôi suốt đời”, bà nói.
Năm 2000, chồng bà đổ bệnh nặng, mất khả năng lao động gần 2 năm. Mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men, học hành đều dồn lên vai bà. Không đủ tiền, bà phải bán hết số vàng cưới và vàng gia đình cho để trang trải.
Làm dâu Hà Nội, an yên tuổi xế chiều
Gia đình sống trong căn nhà nhỏ suốt gần 15 năm. Từ năm 2009, khi kinh tế dần ổn định, bà mới từng bước sửa sang, cơi nới thêm diện tích, xây nhà vệ sinh riêng và tách không gian sinh hoạt.
Hiện, căn nhà được mở rộng lên khoảng 15m2. Dù vẫn nhỏ, nhưng là thành quả của hàng chục năm vun vén. Các con đã trưởng thành, có gia đình và công việc ổn định.
Với bà Châu, tài sản lớn nhất là hai con ngoan ngoãn, hiếu thảo. Bà cho rằng, sự đồng lòng giữa vợ chồng là yếu tố giúp gia đình vượt qua mọi khó khăn.
Hơn 30 năm làm dâu Hà Nội, bà giữ lối sống giản dị, quanh quẩn với quầy tạp hóa, đọc tin tức và chia sẻ cuộc sống trên mạng xã hội. Ngồi bên vợ, ông Dũng nói lời cảm ơn người phụ nữ đã lặng lẽ hy sinh, theo chồng ra Bắc và gắn bó suốt cuộc đời.
Theo: Dân Trí
