Miếng khoai bung ngày nay sao ăn chẳng còn như vị xưa. Phải chăng vì thiếu chút mùi khói bếp, thiếu bàn tay mẹ, hay chỉ bởi ta đã đi xa quá khỏi tuổi thơ?
- Rau mồng tơi – Bí quyết “gọi sữa về” cho mẹ sau sinh
- Những chiếc thuyền vượt dòng nước xiết cứu người trong rốn lũ
- Người cha vượt lũ sâu 2,5m để con gái không lỡ ước mơ du học
Ký ức mùa đông bên bếp rạ với miếng khoai bung
Một sáng mùa đông rét cắt da, sương phủ trắng lối đi. Mẹ tôi ngồi bên bếp rạ, đôi tay khum che ngọn lửa nhỏ. Trong nồi đất cũ, những miếng khoai lang dần bung lên, hơi nóng lan ra thơm nức cả gian nhà. Tôi nép bên mẹ, nhìn khói bốc nghi ngút, nghe tiếng củi nổ lép bép.
Mẹ múc cho tôi bát khoai, khói bay mờ mắt, nói khẽ:
“Ăn đi con, khoai bung đấy, mẹ nấu từ sớm.”
Cái vị ngọt bùi ấy theo tôi suốt bao năm tháng – hương vị của nghèo khó mà chan chứa yêu thương.

Vị quê trong nồi khoai bung ngày cũ
Ngày ấy, ở làng tôi, chỉ những nhà khá giả mới có nồi khoai bung nấu với gạo nếp, đỗ đen và lạc. Nhà tôi thì nghèo, chỉ có khoai lang. Thỉnh thoảng mẹ cho thêm chút gạo tẻ vụn cuối chum, nấu lên sền sệt – “khoai bung không.” Ấy vậy mà mùi thơm vẫn cứ dậy lên, ngọt lịm khắp gian bếp rạ.
Nồi khoai sôi lục bục, hơi nóng lan ra, quyện mùi củ lang, mùi khói rơm. Mẹ lấy đôi đũa cả, khẽ đảo lên, miếng khoai vỡ ra, bốc khói nghi ngút. Đó là bữa trưa của cả nhà – giản dị, đạm bạc, nhưng chẳng ai thấy thiếu.
Bữa cơm nghèo mà ấm lòng
Trong những ngày đông gió bấc, nồi khoai bung là “niềm vui” hiếm hoi. Miếng khoai mềm tan trong miệng, ngọt tự nhiên, như có vị nắng, vị đất quê. Khi còn nóng, nó ngon lành lạ lùng; khi nguội, dẻo quánh, đậm đà – như chính cái tình của mẹ, càng để lâu càng thấm.
Không có gạo nếp, đỗ hay lạc, nhưng trong nồi khoai bung ấy, có tất cả: mồ hôi của mẹ, khói lam chiều, và niềm vui nhỏ nhoi của một tuổi thơ không đủ đầy nhưng yên bình.
Niềm ao ước của tuổi thơ nghèo
Có lần sang nhà hàng xóm, thấy nồi khoai bung vàng óng, thêm hạt đỗ đen bóng mượt, vài hạt lạc hồng tươi, gạo nếp dẻo quyện. Tôi đứng lặng nhìn, bụng cồn cào, miệng nuốt nước bọt. Mẹ thấy, chỉ khẽ cười:
“Nhà mình nghèo, ăn khoai bung không cũng ngon con ạ.”
Câu nói ấy theo tôi suốt bao năm. Giờ đủ đầy, nhìn nồi khoai bung thập cẩm, tôi lại nhớ nồi khoai “chỉ có khoai” ngày xưa. Không có đỗ, không có lạc, nhưng có tình thương và bàn tay mẹ – thứ gia vị không gì thay thế được.

Hương vị miếng khoai còn mãi trong ký ức
Giữa phố thị hôm nay, đôi khi bắt gặp mùi khoai bung từ gánh hàng rong, tôi bỗng lặng người. Chỉ cần một làn hơi ấm thoảng qua, ký ức ùa về – bếp rạ xưa, tiếng củi nổ lép bép, dáng mẹ lom khom bên nồi khói tỏa.
Tôi thấy mình trở lại là đứa trẻ năm nào, đứng chờ bên mẹ, lòng háo hức như đợi món quà. Chẳng có gì cao sang, chỉ là khoai lang bung lên, nhưng sao ngon đến thế, ngọt đến thế.
Miếng khoai bung và hương quê không phai
Thời gian đã cuốn đi bao thứ, nhưng hương vị miếng khoai bung vẫn còn trong tôi – hương vị của tuổi thơ, của mẹ, của quê hương lam lũ. Ngày nay, người ta tìm đến bao món ngon vật lạ, nhưng chẳng món nào khiến tim tôi rung lên như khi nhớ lại miếng khoai bung mẹ nấu.
Nó nhắc tôi rằng: cái quý nhất không nằm ở vật chất, mà ở tình yêu, sự sẻ chia trong những điều bình dị.
Và có lẽ, trong từng sợi khói bay lên từ nồi khoai bung năm ấy, vẫn còn lẩn khuất hình bóng mẹ – âm thầm, tảo tần mà ấm áp vô cùng.
