Trước đề xuất di dời bệnh viện, đại học Hà Nội, nhiều chuyên gia cho rằng cần cân nhắc hài hòa giữa giảm tải hạ tầng và bảo tồn giá trị lịch sử đô thị.
- Hà Tĩnh: Hai nữ sinh lớp 10 trả lại dây chuyền 5 chỉ vàng nhặt được
- Tủ lạnh phát nổ trong đêm do bảo quản vật dụng không đúng cách
- Mưa đá, giông lốc miền Bắc làm 4 người tử vong, không khí lạnh sắp tràn về
Di dời để giảm áp lực hạ tầng đô thị
Sáng 31-3, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, Giáo sư, Thầy thuốc nhân dân, Anh hùng Lao động Nguyễn Anh Trí nhận định việc di dời các trường đại học và bệnh viện lớn ra khỏi khu vực nội đô Hà Nội là cần thiết.
Theo ông, nhiều bệnh viện hiện nay được xây dựng từ hàng chục đến hàng trăm năm trước, không còn đáp ứng tiêu chuẩn vận hành hiện đại. Cơ sở hạ tầng chật hẹp, mật độ dân cư cao khiến việc nâng cấp gặp nhiều hạn chế, ảnh hưởng đến chất lượng khám chữa bệnh cũng như giao thông đô thị.
Ông dẫn ví dụ tại Bệnh viện Bạch Mai hay Việt Đức, nơi luôn trong tình trạng quá tải, không chỉ gây áp lực cho hệ thống y tế mà còn kéo theo chi phí sinh hoạt cao cho người nhà bệnh nhân.
Từ thực tế đó, ông Trí đề xuất mô hình quy hoạch ba tầng y tế. Thứ nhất là hệ thống phòng khám ban đầu đặt trong nội đô, nhằm phục vụ nhu cầu khám chữa bệnh cơ bản của người dân. Thứ hai là các bệnh viện quy mô vừa và nhỏ, phân bổ theo mật độ dân cư. Thứ ba là các trung tâm y khoa chuyên sâu, nên đặt خارج khu vực nội đô, tập trung điều trị các ca bệnh phức tạp.
Đối với giáo dục, ông cũng cho rằng việc di dời các trường đại học lớn ra khỏi trung tâm là xu hướng tất yếu. Những khu đô thị đại học quy mô lớn tại phía Tây, Tây Bắc và phía Bắc sẽ giúp mở rộng không gian học tập, nghiên cứu, đồng thời giảm áp lực hạ tầng nội đô.
Cần giữ lại giá trị lịch sử và bản sắc đô thị
Dưới góc nhìn quy hoạch và văn hóa, kiến trúc sư Phạm Thanh Tùng – Chánh văn phòng Hội Kiến trúc sư Việt Nam – lại nhấn mạnh yếu tố bảo tồn.
Ông cho rằng các đô thị lớn đều hình thành qua nhiều lớp lịch sử, trong đó những công trình giáo dục, y tế tiêu biểu chính là một phần tạo nên bản sắc riêng. Đây không chỉ là cơ sở vật chất mà còn là “di sản sống” gắn liền với ký ức và sự phát triển của thành phố.
Dẫn chứng từ quá trình quy hoạch Hà Nội thời Pháp thuộc, ông Tùng cho biết các công trình như cầu Long Biên, Nhà hát Lớn, các trường đại học và bệnh viện lớn đã góp phần định hình diện mạo đô thị.
Vì vậy, nếu thực hiện di dời, ông đề xuất chỉ nên chuyển các cơ sở mở rộng hoặc không còn phù hợp, đồng thời giữ lại những công trình mang tính biểu tượng. Theo ông, việc biến một số trường đại học lâu đời thành bảo tàng là chưa hợp lý, bởi bản thân những ngôi trường này đã là “bảo tàng sống” với các thế hệ giảng viên và sinh viên tiếp nối giá trị.

Cân bằng giữa phát triển và bảo tồn
Trước đó, Hội đồng nhân dân TP Hà Nội đã thông qua nghị quyết Quy hoạch tổng thể thủ đô với tầm nhìn 100 năm. Theo quy hoạch, thành phố sẽ di dời các cơ sở đại học không phù hợp và một số bệnh viện ra khỏi khu vực nội đô lịch sử, đồng thời giữ lại và nâng cấp các bệnh viện tuyến cuối.
Tuy nhiên, Bộ Tư pháp đã góp ý không nên di dời toàn bộ các bệnh viện tuyến cuối và trường đại học hàng đầu, coi đây là một phần “hơi thở và văn minh” của đô thị.
Những ý kiến trái chiều cho thấy bài toán quy hoạch không chỉ đơn thuần là giãn dân hay giảm tải hạ tầng, mà còn liên quan đến việc bảo tồn di sản, duy trì bản sắc và đảm bảo sự phát triển bền vững của Hà Nội trong tương lai.
Theo: Báo Tuỏi trẻ
