Hành trình vượt 500km về quê nhận xác cha ở Hòa Thịnh


Hành trình vượt 500km về quê nhận xác cha ở Hòa Thịnh của anh Lê Tấn Đường cho thấy sự khốc liệt của lũ và nỗi đau mất mát tột cùng.

Tin dữ giữa lúc mất liên lạc và nỗi lo cho gia đình đang bị lũ vây

Sáng 19/11, trên đường từ phòng trọ đến nơi làm việc, anh Lê Tấn Đường nghe bản tin dự báo thời tiết cảnh báo mưa lớn kéo dài có thể gây ngập nhiều khu vực ở phía Đông tỉnh Đắk Lắk. Quê anh ở thôn Phú Hữu (xã Hòa Thịnh, tỉnh Đắk Lắk), vùng ít khi ngập sâu, nhưng những cảnh báo dồn dập khiến anh không khỏi lo lắng.

Ở nhà, mẹ anh – bà Bùi Thị Trường – đang ở cùng cháu nhỏ, còn cha anh, ông Lê Hùng Trí, làm ruộng cách nhà khoảng 10 km. Gia đình có sáu người con, chỉ một cô con gái sống gần nhà, những người còn lại đều đi làm ăn xa. Lúc nước bắt đầu dâng, bà Trường vẫn trấn an các con qua điện thoại: “Không sao, nước còn ngoài sân”.

Đến cuối ngày, anh Đường gọi về nhà nhiều lần nhưng tất cả đều vô vọng. Những cuộc gọi cho mẹ, cho em gái, cho người trong thôn không có tín hiệu. Báo chí đồng loạt đưa tin xã Hòa Thịnh bị lũ lớn bao vây, càng khiến anh thêm hoang mang. Suốt nhiều ngày sau, anh mất liên lạc hoàn toàn với gia đình.

Nửa buổi sáng 21/11, điện thoại đổ chuông. Anh chết lặng khi nghe một người họ hàng xa báo tin cha anh đã qua đời. “Tin này phải truyền qua 3 người mới đến được với tôi”, anh kể lại khi đôi tay vẫn còn run rẩy. Ông Trí bị nước lũ vây trong căn chòi nhỏ giữa đồng vắng. Thi thể ông trôi theo dòng nước, được một người dân đi thuyền phát hiện và cột vào gốc cây gần chòi.

Vượt đường tắc, lũ chặn và mưa xối xả để trở về với cha

Nhận tin dữ, anh Đường lập tức thông báo cho các em rồi vội vã lên đường. Tuy nhiên, đường ngập nặng khiến chuyến xe đò phải dừng lại ở phía Nam tỉnh Khánh Hòa. Anh bắt taxi đến đèo Cả, nhưng khu vực này cũng bị tắc đường. Trong tình thế cấp bách, anh quyết định thuê xe máy để tìm đường về quê.

Giữa mưa xối xả, đường sá sạt lở liên tục, anh điều khiển xe máy đi xuyên màn đêm. Tới rạng sáng 22/11, anh đến được đoạn quốc lộ cách căn chòi nơi cha nằm khoảng 2 km. Nước đang rút dần, không còn người qua lại, anh quyết định lội nước vào tìm cha.

Căn chòi hiện lên giữa vùng nước đục. Cha anh nằm sấp dưới nước, trên người không còn quần áo. “Bàn tay ông co lại, như cố bấu víu vào một thứ gì đó trước lúc mất”, anh kể. Nhà cửa quanh đó đầy bùn đất, nước vẫn còn ngập nên gia đình quyết định đưa cha thẳng ra nghĩa địa trong đêm để an táng.

Nỗi đau của người ở gần mà bất lực và tang thương bao trùm Hòa Thịnh

Chị Lê Thị Mỹ Khánh – người con gái lấy chồng gần nhà – ngồi hàng giờ bên bàn thờ cha. Dù ở sát bên, chị lại là người cuối cùng biết tin cha mất. Chị kể rằng nước lên quá nhanh, không ai kịp trở tay. Điện thoại mất sóng, chị bất lực dù chỉ cách nhà cha mẹ chưa đầy 1 km. “Hai ngày mất liên lạc hoàn toàn. Em ở đây mà nhận tin cha mất sau cùng”, chị nghẹn ngào.

Ông Tài, hàng xóm, thắp nén nhang cho người quá cố rồi an ủi chị Khánh: “Thôi cháu, mấy hôm đó nước chảy dữ quá, đừng tự trách mình”. Ông kể thêm về căn nhà cách đó 500 m – nơi hai vợ chồng già đã ra đi trong cơn lũ. Con trai họ vì mưa lớn phải lên trang trại kiểm tra đàn bò, rồi bị nước bao vây, phải bám vào cột điện suốt hai ngày. Khi được cứu và trở về, anh ngã quỵ khi thấy cha mẹ mình đã mất.

Sau khi lũ rút, xã Hòa Thịnh chìm trong tang thương. Nhiều gia đình trắng tay, nhiều đám tang diễn ra cùng một ngày. Những chiếc quan tài được khiêng qua các con đường còn xâm xấp nước, để lại sự mất mát và ám ảnh chưa thể nguôi.

Theo: Dân Trí