Trong ngày 20/11, những học trò vùng cao với gương mặt khô nẻ, đôi tay lấm lem đã mang rau, khoai, măng… lên tặng thầy giáo. Những món quà mộc mạc ấy khiến thầy Nguyễn Ngọc Sơn nghẹn ngào, cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương của học trò nơi núi rừng.
- Thầy giáo Thanh Hóa 18 năm gieo hy vọng qua 31 lần hiến máu
- Bắt giữ 32 bánh heroin ở Thanh Hóa: Đối tượng nhận 50 triệu vận chuyển thuê
- Bé gái Thái Nguyên bị bạo hành bởi người thân, thương tích khắp cơ thể
Những món quà giản dị mang nghĩa vô giá
“Ngày 20/11, con có bó rau tặng thầy. Con chúc thầy mạnh khỏe ạ”, nữ sinh nói rồi nâng bó rau còn dính đất lên trao cho thầy giáo. Gương mặt em nứt nẻ vì lạnh, bàn tay bám đất nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ, mong món quà nhỏ khiến thầy vui.
Nhận những bó rau, củ khoai từ học trò, thầy Nguyễn Ngọc Sơn – giáo viên chủ nhiệm lớp 3, Trường phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học và THCS Làng Nhì (xã Phình Hồ, Lào Cai) – không giấu nổi sự xúc động. Trong suốt 12 năm công tác ở vùng cao, niềm vui lớn nhất của thầy vẫn là những món quà mộc mạc này.
Một đoạn clip ghi lại khoảnh khắc thầy Sơn được học sinh tặng rau, măng, khoai nhân dịp 20/11 được chia sẻ lên mạng xã hội đã gây xúc động mạnh, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.
“Cứ đến 20/11, các em lại tặng tôi những thứ bố mẹ vừa hái, vừa đào được. Có khi là ít măng ớt, lúc là củ khoai sâm hay vài bó rau xanh. Những món quà tưởng đơn giản ấy lại chứa đựng tình cảm chân thành mà không gì có thể đo được”, thầy Sơn chia sẻ.
Học trò tặng thầy giáo 20/11 giữa muôn khó khăn của vùng cao
Nhắc lại những ngày đầu đến điểm trường, thầy Sơn vẫn nhớ rõ sự bỡ ngỡ trước điều kiện khắc nghiệt của vùng núi. Con đường vào bản dốc dựng đứng, ngày mưa lại sình lầy đến mức phải xuống dắt xe từng đoạn. Điểm trường khi ấy chỉ có vài phòng học mái tôn cũ, bàn ghế xiêu vẹo.
Mỗi mùa nắng, bụi phủ mù trời. Mùa mưa đến, đường lầy đến mức xe máy không thể leo nổi, thầy cô buộc phải đi bộ hàng cây số. Nhiều hôm lạnh buốt, giáo viên phải ngủ lại trong lớp, nhóm lửa sưởi vì ký túc xá chưa được hoàn thiện.
“Đêm xuống, gió lùa qua các khe vách gỗ, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng mưa. Tôi từng tự hỏi liệu mình có thể gắn bó với nơi này không”, thầy nhớ lại.
Sự hồn nhiên của học trò là động lực níu chân thầy
Thế nhưng mọi nỗi lo nhanh chóng tan biến khi thầy gặp những học trò đầu tiên. Những đứa trẻ đi chân đất, áo quần xộc xệch nhưng ánh mắt sáng trong. Chỉ cần nghe các em đồng thanh đọc bài, mọi mệt mỏi dường như được xoa dịu.
“Học trò có em mang cơm nguội, muối vừng đi học từ sáng sớm. Ngày mưa, quần áo ướt sũng nhưng các em vẫn đội mưa đến lớp”, thầy Sơn kể.
Thầy nhớ mãi hôm mưa lớn, con suối gần trường dâng cao, tưởng chẳng em nào qua được. Nhưng khi đến lớp, thầy thấy vài học trò ngồi co ro dưới hiên, chờ thầy. “Thầy ơi, hôm nay mình học bài mới à?” – câu hỏi nhỏ khiến mắt thầy nhòe đi.
Nỗ lực mang con chữ và tình thương đến học trò
Không muốn học sinh chịu thiệt thòi, thầy Sơn và đồng nghiệp cố gắng làm mọi điều có thể. Có khi thầy tự trích tiền mua áo ấm, sách vở tặng học sinh. Có lúc thầy liên hệ bạn bè, mạnh thường quân để xin sửa lại phòng học dột nát.
Thầy còn nấu cơm cùng học trò, dạy các em giữ vệ sinh, rửa tay, chia sẻ bữa ăn mỗi khi cần.“Tôi chỉ mong các em cảm nhận được tình thương. Mai này dù đi đâu, các em cũng biết trao đi sự tử tế như cách thầy cô từng dành cho mình”, thầy tâm sự.
12 năm bền bỉ vì nghề và vì học trò
Nhìn lại 12 năm gắn bó, điều khiến thầy Sơn tự hào nhất là đã không bỏ cuộc. Dẫu ngày rét cắt da, đêm mất điện phải soạn bài dưới ánh nến, thầy vẫn đứng lớp mỗi sáng, lắng nghe tiếng học trò gọi “thầy ơi” trong trẻo giữa núi rừng.
“Nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn con đường này. Ở đây, tôi tìm thấy ý nghĩa thật sự của nghề giáo: dạy chữ, dạy người và học cách yêu thương bằng cả trái tim”, thầy trải lòng.
Theo: Dân trí
