Việc nhắm mục tiêu vào các nhà máy khử muối tại Iran có thể châm ngòi cho thảm họa nhân đạo tại Trung Đông, nơi nước sạch quý giá hơn cả dầu mỏ hiện nay.
- Tổ trưởng sản xuất trộm hơn 20.000 linh kiện điện tử trị giá 1,8 tỷ đồng
- Chồng cũ đâm vợ: Án 11 năm tù ở Nghệ An
- Hưng Yên: Trắng đêm tìm kiếm 3 mẹ con nghi gieo mình xuống sông Hồng
Nhà máy khử muối: Từ công cụ sinh tồn đến mục tiêu chiến lược
Theo các nhà phân tích, tuyên bố của ông Donald Trump ngày 31/3 về việc nhắm vào các nhà máy khử muối của Iran đã làm thay đổi bản chất của cuộc xung đột. Một số nhà quan sát cho rằng việc đe dọa phá hủy nguồn cung cấp nước sạch là hành động gây áp lực cực lớn lên đời sống dân sinh. Iran ngay lập tức đưa ra những cảnh báo về khả năng trả đũa nhắm vào hạ tầng tương tự ở các quốc gia láng giềng.
Khu vực Trung Đông vốn được giới chuyên môn gọi là “siêu cường nước mặn” do sở hữu nhiều dầu mỏ nhưng lại thiếu hụt nước ngọt trầm trọng. Công nghệ khử muối đã trở thành cứu cánh duy nhất để duy trì sự phát triển của các đô thị hiện đại tại vùng Vịnh. Tại các quốc gia như Kuwait hay Bahrain, nếu không có các nhà máy lọc nước biển, cuộc sống thường nhật gần như sẽ bị đình trệ hoàn toàn.
Các số liệu từ Tổ chức Nông lương Liên Hợp Quốc cho thấy một thực trạng đáng ngại về an ninh nguồn nước tại đây. Phần lớn các nước trong khu vực đều có lượng nước tái tạo dưới mức 500 m3 mỗi người, thuộc nhóm khan hiếm nước nghiêm trọng. Điều này giải thích tại sao bất kỳ lời đe dọa nào nhắm vào hạ tầng nước cũng gây ra sự hoảng loạn về mặt chiến lược.
Nhà máy khử muối trước những thách thức pháp lý và môi trường

Công nhân đi lại tại khu vực trạm khử khí thuộc mỏ dầu Zubair oil field, hoạt động suy giảm do xung đột, ngày 28/3. (Ảnh: Chụp màn hình báo VnExpress)
Giới phân tích chỉ ra rằng các nhà máy lọc nước ven biển rất dễ bị tổn thương trước các đòn tấn công từ xa. Do quy trình vận hành phức tạp, chỉ cần một mắt xích nhỏ bị phá hoại cũng đủ để gây ra sự tê liệt cho toàn bộ hệ thống cấp nước sạch. Điều này đặt ra câu hỏi về tính khả thi của việc bảo vệ các cơ sở hạ tầng dân sự trọng yếu trong thời chiến.
Bên cạnh đó, tác động của biến đổi khí hậu đang khiến các quốc gia vùng Vịnh ngày càng phụ thuộc vào máy lọc nước. Tình trạng nước ngầm cạn kiệt và nhiệt độ tăng cao khiến nguồn cung nước tự nhiên trở nên không đáng kể. Tuy nhiên, việc tăng công suất lọc nước cũng đồng nghĩa với việc tăng phát thải carbon và gây ô nhiễm nồng độ muối cho đại dương.
Về mặt pháp lý, Công ước Geneva đã quy định rõ việc cấm tấn công các cơ sở hạ tầng thiết yếu cho sự sống còn của dân thường. Tuy nhiên, lịch sử xung đột vùng Vịnh trong 20 năm qua đã ghi nhận nhiều tiền lệ về việc các nhà máy nước bị nhắm mục tiêu. Nguy cơ về “ngày cạn nước” không còn là giả thuyết mà đang trở thành một bóng ma đe dọa sự ổn định của toàn khu vực.
Theo: VnExpress
