Vụ Thuận An phanh phui chiêu chi tiền 3% để trúng thầu. Liệu cơ chế xin – cho có tiếp tục lộng hành trong đấu thầu công?
- Truy sát nữ trung tá: kẻ côn đồ lĩnh 20 năm tù
- Vụ Thiếu tá công an hy sinh ở Đắk Lắk: Vợ mang thai 8 tháng, con thơ ngơ ngác chờ cha
- Tiểu thương kiến nghị lùi thời hạn áp dụng chính sách thuế mới
Vụ Thuận An: Hành vi chi tiền lót tay
Phiên tòa sơ thẩm vụ án tại Tập đoàn Thuận An đã khép lại phần xét hỏi. Các thẩm phán, Viện kiểm sát và luật sư chất vấn 29 bị cáo, trong đó có Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch Thuận An. Họ làm rõ cách Thuận An thao túng các dự án ở Bắc Giang, Tuyên Quang, Quảng Ninh và Hà Nội.
Hưng thừa nhận ra lệnh cấp dưới chi tiền “cơ chế” để đảm bảo trúng thầu. Số tiền thường chiếm 3% giá trị thanh toán trước thuế. Tuy nhiên, các lãnh đạo và nhân viên Thuận An khai mang “túi quà nặng” đi biếu. Họ khẳng định không biết bên trong chứa tiền mặt.
Vụ Thuận An: Bí mật sau những túi quà
Bị cáo Nguyễn Khắc Mẫn, Phó tổng giám đốc Thuận An, khai mang túi quà nặng khoảng 1kg theo lệnh Hưng. Mẫn nghĩ đó chỉ là món quà giá trị. Khi cơ quan điều tra truy vấn, Mẫn mới thừa nhận nghi ngờ bên trong là tiền.
Hoàng Thị Lê Hạnh, Trưởng phòng kế hoạch kế toán, bị cáo buộc lập danh sách chi tiền cho quan chức. Hạnh khai nhập tên, chức danh vào excel, số tiền tự hiện ra. Cô ta in danh sách nộp cho Tổng giám đốc Trần Anh Quang, nhưng không biết là tiền hoa hồng.
Chủ tọa Vũ Quang Huy chất vấn: “Mang phong bì mà không biết chứa gì? Nhập số liệu ra tiền mà không rõ là hoa hồng?”. Ông nhấn mạnh hành vi lặp lại nhiều lần, thành thói quen, khiến bị cáo xem nhẹ sai phạm. Hạnh im lặng trước câu hỏi.
Liệu cơ chế xin – cho có chấm dứt?

Tại phiên tòa ngày 9/9, Nguyễn Duy Hưng gọi vụ án là bài học đắt giá. Ông chỉ ra lỗ hổng trong đấu thầu xây dựng cơ bản. Hưng khai nhiều gói thầu ngân sách được “chỉ định ngầm” từ trước.
Ông lấy ví dụ gói thầu cầu Đồng Việt, khi đối tác hỏi có sự hậu thuẫn của tỉnh không. Hưng cho rằng cơ chế xin – cho cản trở đấu thầu công khai. Ông kêu gọi cải cách chính sách để tạo sân chơi bình đẳng.
Viện kiểm sát phản bác, nhấn mạnh pháp luật đã quy định minh bạch, cấm mọi hành vi tiêu cực. Các bị cáo tự phá vỡ quy định, không thể đổ lỗi cho cơ chế. Liệu vụ án này có đủ sức răn đe, hay cơ chế xin – cho vẫn âm thầm tồn tại?
Theo: Khai Mở
